THƯ VIỆN TRƯỜNG TIỂU HỌC TỨ CƯỜNG GIỚI THIỆU SÁCH CHÀO MỪNG NGÀY THÀNH LẬP ĐOÀN TNCS HỒ CHÍ MINH 26/3
Chào mừng quý vị đến với website của Thư viện trường Tiểu học Tứ Cường- Xã Thanh Miện- Thành phố Hải Phòng
Tại sao chúng ta không hạnh phúc

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Vương Thị Thu Hà
Ngày gửi: 14h:12' 26-12-2025
Dung lượng: 789.9 KB
Số lượt tải: 0
Nguồn:
Người gửi: Vương Thị Thu Hà
Ngày gửi: 14h:12' 26-12-2025
Dung lượng: 789.9 KB
Số lượt tải: 0
Số lượt thích:
0 người
https://thuviensach.vn
a
https://thuviensach.vn
Mục lục
1. Chuyện của Thỏ
2. Sự thật về cuộc đời chúng ta đang sống
3. CHƯƠNG 1 - CÂU CHUYỆN VŨ TRỤ HỌC
4. Bí mật những vì sao
5. Giải nghĩa mối quan hệ giữa chiêm tinh với khoa học, luân hồi
và số phận
6. Sự hình thành và sức mạnh của đám đông
7. Bộ lịch vũ trụ và kỷ nguyên mới đang tới
8. Bí mật về các cung hoàng đạo
9. CHƯƠNG 2 - CÂU CHUYỆN LỊCH SỬ LOÀI NGƯỜI
10. Con người - Sự tiến hóa đặc biệt nhất trong lịch sử
11. Loài người là tử thần đối với muôn loài?
12. Cách mạng nông nghiệp – Sự lừa dối lớn nhất lịch sử
13. CHƯƠNG 3 - CÁCH MẠNG NÔNG NGHIỆP - CÔNG NGHIỆP
- CÔNG NGHỆ
14. Chuyện những chú bò sữa không hạnh phúc
15. Câu chuyện máy móc
16. Câu chuyện cây ngô: Từ loài cỏ hoang thành vua thực phẩm
công nghiệp
17. Câu chuyện hạt giống
18. Câu chuyện ông lão Noah và trận đại hồng thủy GMO
19. Câu chuyện anh chàng nông dân và những hạt giống miễn phí
20. Cuộc cách mạng một cọng rơm của lão nông Nhật Bản
21. Bài học sâu sắc về cuộc sống từ một cọng rơm
22. Câu chuyện của cô gái cao nguyên cà phê
23. Con người là thần thánh và cuộc đời là một phép màu kỳ diệu?
24. Tại sao là nông nghiệp?
25. Câu chuyện về một cuộc cách mạng trên đồng cỏ
26. CHƯƠNG 4 - CHỦ NGHĨA TIÊU DÙNG
27. Vòng đời của một món đồ
28. Chủ nghĩa tiêu dùng đang cai trị thế giới này như thế nào?
29. Thuốc lá - Những câu chuyện chưa bao giờ kể
30. Câu chuyện một người phản-quảng-cáo
https://thuviensach.vn
31. Câu chuyện một cô gái ghét mua sắm
32. Kinh tế chia sẻ - Nền kinh tế của thời đại mới
33. Một ngày làm việc 4 tiếng, tại sao không?
34. Câu chuyện về một lối sống mới: Chủ nghĩa tối giản
35. Câu chuyện giả kim thực tế: Nơi rác biến thành vàng
36. CHƯƠNG 5 - CÂU CHUYỆN GIÁO DỤC
37. Nền giáo dục cấm đoán: Trường học hay nhà tù?
38. Nguồn gốc của trường học và giáo dục
39. Đừng giáo dục trẻ em theo nhu cầu của người lớn
40. Câu chuyện về sự khác biệt và tiến bộ của nền giáo dục Phần
Lan
41. Giáo dục thực sự phải là “kéo ra” chứ không phải “nhồi vào”
42. Cuộc cách mạng của tôi
43. Những thay đổi khả dĩ
44. Xin đừng bắt hạt hướng dương nở ra hoa hồng
45. CHƯƠNG 6 - LỐI ĐI NÀO CHO CHÚNG TA?
46. Tại sao thế giới luôn hỗn loạn và bất an?
47. Thành công nên là tiền bạc hay là hạnh phúc?
48. Đừng biến cuộc đời thành cuộc đua, hãy để nó là một món quà
49. Phụ lục
50. Chú thích
https://thuviensach.vn
Cuốn sách có dùng nhiều tư liệu bao gồm cả số liệu lẫn kiến thức từ
nhiều nguồn khác nhau: sách, phim tài liệu, tin tức mà có thể bạn đã
biết hoặc sẽ thấy quen thuộc. Nguồn tài liệu tham khảo xin dẫn lại ở
phần cuối của cuốn sách. Tác giả khuyến khích các bạn tìm mua,
đọc và xem các tài liệu gốc ấy để nhận thêm được nhiều kiến thức
chuyên sâu, thú vị khác.
Nhiệm vụ của cuốn sách này một phần là hệ thống lại cho các bạn
những kiến thức mà các bạn có thể đã biết hoặc chưa biết. Nhưng
phần quan trọng hơn là qua những kiến thức ấy, tác giả mạn phép
sắp xếp chúng lại theo một trình tự vừa tổng quát vừa cụ thể nhằm
diễn giải các khía cạnh cuộc sống và đi tìm câu trả lời cho câu hỏi:
Tại sao chúng ta không hạnh phúc?
Cuốn sách là “bản đồ tâm trí” bao gồm kiến thức chung lẫn các suy
ngẫm riêng của tác giả. Mong rằng nó cũng có thể cho bạn những
lời gợi ý để đi tìm câu trả lời cho những câu hỏi của riêng mình về
cuộc đời.
Biết được tại sao mình không hạnh phúc là bước đầu tiên để sống
khác đi: Sống hạnh phúc hơn.
Cầu chúc cho tất cả chúng ta cùng sống hạnh phúc trên hành tinh
xanh xinh đẹp này!
https://thuviensach.vn
Chuyện của Thỏ
C
hào bạn, chào mừng ngày xinh đẹp! Và để cảm ơn bạn vì đã cầm
cuốn sách này trên tay, tôi xin kể tặng bạn một câu chuyện nhỏ:
Rùa và Thỏ thi chạy với nhau. Trong khi Rùa lê từng bước nặng
nhọc trên suốt quãng đường thì Thỏ mải mê hái hoa bắt bướm thậm
chí là ngủ quên cho đến khi phát hiện Rùa đã về đến đích thì đã
muộn...
Hẳn bạn đang nghĩ “Xời, tưởng gì, chuyện này ai chả biết!” Tôi đồng
ý và tôi cũng không định kể lại câu chuyện chán ngắt này cho bạn
đâu. Câu chuyện tôi muốn kể hôm nay rất khác dẫu hai nhân vật
chính của chúng ta vẫn là Thỏ và Rùa, chưa kể họ vẫn làm cái
chuyện cũ mèm ấy: chạy đua. Nhưng chuyện kể rằng:
Rùa và Thỏ là một đôi bạn thân, trong khi Thỏ tính tình vui tươi năng
động bao nhiêu thì Rùa lại luôn bi quan, ủ rũ, bị động bấy nhiêu và
điều này làm Thỏ phiền lòng rất nhiều. Một lần nọ Thỏ nghĩ ra kế để
giúp bạn Rùa của mình tự tin hơn, đó là tổ chức chạy đua (phần này
của câu chuyện thì bạn biết rồi).
Nhưng sự thật không hề như mọi người vẫn nghĩ, hóa ra Thỏ không
ham chơi mà cố tình rời xa đường đua để Rùa tự tin hơn sau khi đã
tạo động lực cố gắng cho Rùa bằng những lời trêu ghẹo thách thức.
Rời đường đua Thỏ lang thang trong khu rừng để giúp đỡ các loài
thú khác như thường ngày cậu vẫn làm: lấy nước từ dòng suối mát
để tưới cho những cây hoa bồ công anh đang khát; mang những
ngọn cỏ non mềm và ngọt nhất, nhân tiện hái một bó hoa dại tuyệt
đẹp để mang tặng chị Nai vừa mới sinh; đi ngang cây dẻ đầy hạt
rụng sau cơn mưa Thỏ liền nhặt một túi đầy rồi đem tặng gia đình
bạn Sóc nhỏ; Thỏ còn giúp cả bạn Bướm đang bị mắc vào mạng
nhện và giúp bác Gấu xin đàn Ong một hũ mật đầy… Xong hết các
https://thuviensach.vn
việc Thỏ mới trở lại bìa rừng, nơi cuộc đua diễn ra và nhìn thấy Rùa
đang cặm cụi tiến tới từ xa. Như vẫn chưa hài lòng Thỏ liền chạy
ngay đến chỗ cây Sồi cổ thụ gần đó – nơi các loài chim thường trú
ngụ – để nhờ mấy bạn Chim Sẻ bay đi khắp khu rừng loan báo cho
muôn thú biết rằng Rùa sắp thắng Thỏ trong cuộc đua và kêu gọi
các loài hãy mau đến xem, cổ vũ cho Rùa. Mọi sự dần đúng như kế
hoạch, khi muôn thú kéo tới xem cuộc đua và hò reo chúc mừng
cho Rùa, Thỏ ta mới giả bộ hớt hải chạy đến với khuôn mặt đau
buồn lẫn tiếc nuối của một kẻ thua cuộc. Từ sau cuộc đua đó Rùa
đã trở nên tự tin hơn rất nhiều và mặc cho mọi người chê cười, Thỏ
vẫn rất hài lòng và hạnh phúc.
Vâng, đây mới là câu chuyện tôi muốn kể với bạn, một câu chuyện
cũ đã được viết lại, làm mới lại dưới góc nhìn của tôi – một cô gái
Song Tử. Bạn biết đấy, là một cô gái đã đủ phức tạp rồi ấy vậy mà
tôi lại còn là cô gái Song Tử nữa chứ. Song Tử nghĩa là một cặp
sinh đôi, người mang chòm sao Song Tử được ngụ ý rằng luôn có
hai cá tính, hai con người khác nhau (thậm chí đối lập) cùng tồn tại.
Có lẽ đó là một trong những nguyên nhân giải thích tại sao tôi lại
thường có những góc nhìn khác biệt với số đông. Vì có chút khác
biệt nên những quan điểm của tôi thường bị phản đối hơn là ủng hộ,
ví dụ tiêu biểu như bài viết “Không có trải nghiệm tuổi trẻ không
đáng một xu” hay bài dịch “Kết hôn là sáng tạo ngu ngốc nhất của
nhân loại”. Hai bài này của tôi được nhiều người chia sẻ rộng rãi và
ồn ào nhưng không phải vì người ta đồng tình với tôi mà vì người ta
phản đối.
Phản đối những quan điểm khác biệt là hành động tự nhiên của con
người nhằm bảo tồn và gìn giữ những giá trị mà chúng ta cho là
đúng. Nhưng bạn đừng quên: Những lối đi cũ không thể dẫn chúng
ta đến vùng đất mới cũng như những tư duy và quan điểm cũ không
giúp chúng ta thay đổi được thực tại. Nếu bạn muốn đến một vùng
đất mới và sống một cuộc sống mới thì buộc lòng bạn phải thay đổi
hướng đi cũ thậm chí phải thay luôn cả tấm bản đồ.
Tâm trí chính là tấm bản đồ hướng dẫn, là chiếc la bàn quan trọng
tạo ra cuộc đời bạn đang sống. Cuốn sách này là bản đồ tâm trí của
https://thuviensach.vn
tôi – tấm bản đồ dẫn tôi tới cuộc sống tự do và hạnh phúc ngày hôm
nay.
Tôi sẵn lòng chia sẻ với bạn nhưng có một điều kiện nhỏ đó là bạn
cần để lại hành lý trước khi lên đường. Khác với các hành trình
thông thường, với chuyến hành trình tâm trí này, “hành lý” mà tôi
muốn các bạn buông bỏ chính là những định kiến, những lối suy
nghĩ cũ kỹ giáo điều vốn đã bén rễ rất sâu trong tâm trí bạn. Chỉ khi
đã trút bớt những thứ ấy, càng nhiều càng tốt thì tâm trí bạn mới có
chỗ trống và bạn mới có khả năng đón nhận những góc nhìn, ý
tưởng, bài học mới, không chỉ từ cuốn sách này mà còn từ cuộc
sống thường ngày của bạn nữa.
Tôi không phải người học giỏi nhưng tôi tự tin mình là người có khả
năng học hỏi mọi thứ khá nhanh, lý do có lẽ lại nhờ vào chòm sao
Song Tử. Việc Song Tử thường nhanh quên, đầu óc thường trống
rỗng đã mang lại lợi thế cho tôi trong việc dễ dàng tiếp thu những ý
tưởng mới, quan điểm mới mà không quá lì lợm, cố chấp. Thêm
một điều hay là người Song Tử được biết đến như những đứa trẻ
cực kỳ tò mò và ham học hỏi. Chắc đó là lý do khi khởi đầu cho mọi
sự, tôi luôn tự đặt ra cả đống câu hỏi kỳ cục và rồi sẽ không cam
tâm cho tới khi tìm được câu trả lời.
Như một lần khi còn bé, tôi theo mẹ đến nhà thờ đi lễ và trên đường
về tôi đã hỏi mẹ:
– Mẹ ơi, mình có phải người Do Thái không?
– Không con, mình là người Việt Nam.
– Vậy mình có phải con Thiên Chúa không?
– Đúng rồi!
– Tại sao lại như vậy được? Chúa nói Ngài chỉ chọn dân Do Thái là
dân riêng của Ngài thôi mà mình thì không phải dân Do Thái. Mình
không được chọn thì sao mình là con của Thiên Chúa được? Mình
nhận vơ à?
https://thuviensach.vn
Hay như một lần khác tôi lại hỏi:
– Sau khi chết thì mình đi đâu hả mẹ?
– Mình lên Thiên đàng.
– Mình làm gì trên Thiên đàng?
– Sẽ không cần phải làm gì hết mà chỉ suốt ngày múa hát thôi.
Câu trả lời khiến một đứa trẻ ghét múa hát như tôi cảm thấy thất
vọng. Lúc ấy tôi đã nghĩ thầm mà không dám lên tiếng: “Lên Thiên
đàng chán chết như vậy ai muốn lên đó cơ chứ?”
Đó là những câu hỏi của tôi khi còn là một đứa trẻ. Vì tôi đã không
nhận được câu trả lời nào thỏa đáng từ ai nên sau này khi lớn hơn
và có những câu hỏi thì tôi đành tự đi tìm câu trả lời cho chính mình.
Những câu hỏi của tôi sau này là:
– Ai đã kiến tạo nên cuộc sống của chúng ta như ngày hôm nay?
– Ai đã tạo ra thế giới có bộ dạng như hôm nay?
– Ý nghĩa cuộc đời là gì?
– Có cách nào để sống cuộc sống như mình mong muốn không?
Và trên tay bạn, cuốn sách này, ngoài những kiến thức tôi thu lượm
từ các góc nhìn khác nhau của nhiều người trên thế giới, nó còn là
hành trình tôi tự tìm câu trả lời cho những câu hỏi của chính mình.
Cũng bởi tự đi tìm câu trả lời nên tôi không cam đoan với bạn đây là
những câu trả lời hoàn toàn chính xác. Cuộc đời không giống như
bài toán để luôn có kết quả đúng kiểu 1+1=2. Bạn có thể đọc cuốn
sách này để giải trí hoặc tham khảo rồi tự bạn tìm câu trả lời cho
riêng mình. Vì nếu ví cuộc đời như một cuộc thi thì nó sẽ là thi tự
luận chứ không phải trắc nghiệm. Không có đáp án đúng hay sai
cho bài toán cuộc đời.
https://thuviensach.vn
Tuy nhiên về mặt cá nhân, tôi vẫn tin những câu trả lời này là đúng
vì tôi căn cứ theo tiêu chuẩn của riêng mình: Câu trả lời là đúng khi
nó có thể làm cho tôi cảm thấy hiểu về cuộc sống hơn, lạc quan
hơn, đặc biệt có thể khiến tôi sống khác đi theo hướng tự do hơn,
hạnh phúc hơn, hài lòng hơn và trân trọng cuộc sống nhiều hơn.
Như tinh thần kinh điển trong các tôn giáo: Sự thật sẽ giải phóng
“chúng ta”.
Xin được chia sẻ với bạn những kiến thức cùng tấm bản đồ tâm trí
của tôi.
Với tất cả lòng biết ơn!
Hãy làm mới lại tấm bản đồ tâm trí của bạn hay thậm chí bắt đầu vẽ
lại nó, ngay lúc này.
PHI TUYẾT
https://thuviensach.vn
Sự thật về cuộc đời chúng ta
đang sống
M
ột ngày nọ tôi suýt nhảy cẫng lên vì vui mừng sau khi được xem một
đoạn phim tài liệu có nhan đề Sự thật cuộc đời chúng ta đang sống.
Tên tiếng Anh của đoạn phim là The lie we live, nếu có thời gian tôi
khuyến khích các bạn tìm xem đoạn phim để nghe và nhìn thêm
những hình ảnh mà đoạn phim miêu tả. Tôi sẽ viết lại phần lời dịch
tiếng Việt để giúp bạn tiết kiệm một chút thời gian. Hãy đọc chậm rãi
và trả lời câu hỏi: Bạn đồng tình với bao nhiêu ý kiến trong số các
“sự thật” này?
Mỗi ngày chúng ta thức dậy trong căn phòng cũ, vận hành cơ thể
theo những thói quen cũ, sống một cuộc sống như ngày hôm qua.
Thế nhưng thật ra vào mỗi giây phút mọi thứ xung quanh bạn đều
đang vận hành theo những hành trình mới. Trên hành trình đó mọi
thứ đang luôn thay đổi. Trước đây chúng ta không quan tâm đến
thời gian. Ngày nay, mỗi ngày của chúng ta đều được lên kế hoạch
trước và chúng ta gọi đó là văn minh – tự do. Nhưng chúng ta có
thực sự tự do?
Thực phẩm – nước – đất đai. Những thứ cơ bản nhất chúng ta cần
cho cuộc sống giờ đã thuộc sở hữu của các tập đoàn: không còn
hoa quả miễn phí trên cây, nước suối cũng không còn sạch nữa,
không còn đất để dựng nhà. Nếu bạn cố gắng lấy những gì mẹ Trái
Đất cung cấp cho cuộc sống bạn sẽ phải vào nhà đá bóc lịch.
Chúng ta biết thế và dần dần tuân thủ theo các luật lệ.
Chúng ta khám phá thế giới qua sách vở. Hàng năm trời chúng ta
ngồi nhai đi nhai lại những gì người khác bảo. Chúng ta bị kiểm tra
và chấm điểm như những mẫu vật trong phòng thí nghiệm. Không ai
dạy chúng ta cách để trở nên khác biệt, họ dạy chúng ta cách để ta
https://thuviensach.vn
trở nên giống nhau. Chúng ta đủ thông minh để làm việc nhưng
không đủ sáng suốt để tự hỏi tại sao lại phải làm như vậy? Vậy là
chúng ta cứ miệt mài làm, đến nỗi không còn thời gian để sống cuộc
sống mà vì nó chúng ta làm việc. Cho đến một ngày khi chúng ta
quá già để làm lụng, đó cũng là lúc chúng ta từ giã cõi đời. Con
cháu sẽ lại tiếp bước chúng ta.
Ta cứ nghĩ con đường mình đi là độc nhất nhưng nhìn tổng thể thì
tất cả chúng ta chẳng khác gì nguyên liệu, một thứ nguyên liệu dùng
để vận hành cỗ máy sức mạnh của các thế lực, các nhóm quyền lực
ẩn sau logo của những tập đoàn. Đây là thế giới của họ và nguồn
tài nguyên quý giá nhất của họ không nằm dưới lòng đất mà là
chúng ta. Chúng ta dựng lên cho họ những thành phố, vận hành
máy móc cho họ, chúng ta chiến đấu và chết thay cho họ. Rốt cuộc
thì tiền không phải là động cơ của họ mà là quyền lực. Tiền chỉ đơn
giản là công cụ họ sử dụng để kiếm soát chúng ta mà thôi. Những
tờ giấy vô dụng mà chúng ta phụ thuộc vào để ăn uống, đi lại và giải
trí. Họ cho chúng ta tiền, đổi lại, chúng ta cho họ cả thế giới.
Nơi từng có những cánh rừng làm sạch bầu không khí thì giờ mọc
lên những nhà máy đầu độc bầu không khí đó. Nơi từng có nguồn
nước sạch để uống thì giờ chứa đầy rác thải và bốc mùi hóa chất.
Nơi mà các loài động vật từng tự do sinh sống thì giờ mọc lên
những nông trang nơi chúng được sinh ra và bị xẻ thịt để thỏa mãn
chúng ta. Hơn một tỷ người đang chết đói mặc dù thế giới có đủ
thức ăn cho tất cả. Thực phẩm đi đâu hết rồi? 70% ngũ cốc chúng
ta trồng đã được dùng làm thức ăn cho những con gia súc mà sau
đó trở thành bữa tối của chúng ta. Tại sao ta phải dùng ngũ cốc đó
giúp những người đang chết đói? Có thu được lợi lộc gì từ họ đâu
mà phải giúp họ. Chúng ta thà cho bò, cho gà ăn còn hơn.
Chúng ta giống như một thứ dịch bệnh quét qua trái đất này, cày nát
môi trường đang nuôi sống chúng ta. Chúng ta coi mọi thứ đều là
hàng hóa, đều là thứ để sở hữu. Nhưng điều gì sẽ xảy ra sau khi
chúng ta đầu độc đến con sông cuối cùng? Đầu độc luồng không
khí cuối cùng? Khi nào sẽ không còn dầu để chạy những chiếc xe
tải chở thực phẩm cho chúng ta nữa? Khi nào thì chúng ta mới nhận
https://thuviensach.vn
ra rằng tiền bạc thì không thể ăn được? Chúng ta đang hủy diệt
hành tinh này, hủy diệt mọi sự sống trên đó. Mỗi năm có hàng ngàn
loài tuyệt chủng. Và nếu mọi việc cứ tiếp diễn thế này, chúng ta sẽ
là loài tiếp theo.
Nếu bạn sống ở Mỹ, bạn sẽ đối mặt với 41% nguy cơ mắc ung thư.
Trung bình, cứ ba người Mỹ lại có một người chết vì bệnh tim.
Chúng ta uống thuốc để đối phó với những căn bệnh này. Chúng ta
được truyền thông rằng mọi thứ sẽ được giải quyết bằng cách đầu
tư cho khoa học, để họ chế ra các thứ thuốc đẩy lùi bệnh tật cho
chúng ta. Nhưng các công ty sản xuất thuốc và các tổ chức nghiên
cứu ung thư lại phụ thuộc vào bệnh tật của chúng ta để thu lợi
nhuận. Chúng ta nghĩ rằng chúng ta đang chạy đua để tìm ra các
phương pháp chữa bệnh nhưng sự thực là chúng ta đang ngày
càng đi xa vấn đề. Cơ thể chúng ta lớn lên nhờ những thứ chúng ta
ăn. Và những thực phẩm chúng ta ăn được sản xuất ra với mục
đích kiếm lời. Chúng ta nhồi vào bao tử mình hàng đống thứ hóa
chất độc hại, kể cả thịt của những con vật bị nhiễm bệnh và ngấm
thuốc. Nhưng chúng ta không nhận thấy điều này. Những nhóm
doanh nghiệp sở hữu các kênh truyền thông không muốn chúng ta
biết. Họ bao quanh chúng ta bằng những ảo ảnh và gọi đó là hiện
thực.
Thật buồn cười khi con người từng nghĩ trái đất là tâm của vũ trụ.
Và giờ đây, nực cười hơn khi chúng ta lại nghĩ mình là trung tâm
của hành tinh này. Chúng ta chỉ vào những công nghệ mình nắm
giữ và cho mình là thông minh nhất. Nhưng liệu máy tính, ô tô và
các nhà máy có thực sự mô tả được chúng ta thông minh đến mức
nào không? Hay chúng cho ta thấy ta đã trở nên lười biếng và phụ
thuộc như thế nào? Chúng ta đeo trên mình chiếc mặt nạ văn minh
nhưng khi nó rơi xuống, chúng ta sẽ là gì? Làm sao ta có thể nhanh
chóng quên rằng phụ nữ mới chỉ được phép bầu cử trong vòng 100
năm qua và người da đen cũng chỉ vừa đây thôi mới được sống
trong bình đẳng?
Chúng ta cư xử như thể mình là loài thông thái nhất nhưng vẫn thừa
nhận có nhiều thứ chúng ta còn chưa biết. Chúng ta bước xuống
https://thuviensach.vn
phố và phớt lờ đi những điều nhỏ nhặt. Những con mắt nhìn chúng
ta, những câu chuyện đằng sau nó. Chúng ta coi mọi thứ như là
phông nền để làm nổi bản thân mình. Có lẽ chúng ta rất sợ nhận ra
rằng mình cô đơn, sợ rằng chúng ta là một phần của bức tranh lớn
hơn nhưng chúng ta lại không thể kết nối với các phần còn lại.
Chúng ta coi việc giết chóc động vật (như lợn, bò, gà...) là hiển
nhiên nhưng cũng chính chúng ta kêu gọi nhau bảo vệ các loài động
vật (như chó, mèo...). Chúng ta cho rằng những loài khác là ngu
ngốc. Vậy mà chúng ta dựa vào chúng để đánh giá hành động của
mình. Nhưng có phải chúng ta giết chóc vì chúng ta có thể, vì chúng
ta luôn cho điều đó là đúng? Hay nó cho thấy chúng ta ngu muội
đến mức nào? Chúng ta tiếp tục hành động một cách hung hăng
thay vì suy nghĩ thấu đáo và yêu thương. Một ngày nào đó cái cảm
giác mà chúng ta gọi là sống này sẽ rời bỏ ta. Thân thể chúng ta
thối rữa, của cải của chúng ta bị lấy lại, chỉ những hành động của
chúng ta là còn mãi.
Tử thần luôn túc trực bên ta, nhưng có vẻ như ông vẫn cách xa hiện
thực hằng ngày của ta. Chúng ta sống trên một thế giới bên bờ sụp
đổ. Cuộc chiến của ngày mai sẽ không có kẻ chiến thắng. Bởi bạo
lực sẽ không bao giờ là câu trả lời cho mâu thuẫn mà nó sẽ phá hủy
tất cả mọi giải pháp hòa bình khác. Nếu chúng ta nhìn vào ham
muốn sâu thẳm nhất trong thâm tâm mình, chúng ta sẽ thấy ước mơ
của chúng ta chẳng khác gì nhau. Chúng ta sống trong đời với
chung mục đích đó là: hạnh phúc. Chúng ta xé nát trái đất để tìm
kiếm niềm vui và không nhìn vào thâm tâm mình.
Một số người hạnh phúc nhất lại là những người có ít của cải nhất.
Liệu chúng ta có hạnh phúc với iPhone, nhà to cửa rộng hay những
chiếc xe hơi sành điệu? Chúng ta đã bị mất kết nối. Chúng ta thần
tượng những người chưa bao giờ gặp. Chúng ta chứng kiến những
điều phi thường trên màn hình nhưng không nhận thấy những điều
bình dị ở ngay cạnh mình. Chúng ta trông chờ ai đó tạo ra sự thay
đổi mà không bao giờ nghĩ sẽ thay đổi chính mình.
Chúng ta trông chờ vào sự lãnh đạo của những người khác mà
quên mất việc tự lãnh đạo chính mình.
https://thuviensach.vn
Hãy thôi trông chờ sự thay đổi từ bên ngoài và hãy biến mình thành
sự thay đổi mà bạn muốn thấy trong thế giới. Chúng ta không thể
làm được việc này bằng cách ngồi trên đống của cải. Loài người tồn
tại không phải vì chúng ta là loài mạnh nhất hay nhanh nhất mà bởi
vì chúng ta đoàn kết. Chúng ta đã trở thành bậc thầy của nghệ thuật
giết chóc. Giờ hãy trở thành bậc thầy trong việc tìm kiếm niềm vui
cuộc sống.
Làm vậy không phải là để cứu vãn thế giới. Hành tinh này vẫn tồn
tại dù chúng ta có tồn tại hay không. Trái Đất đã tồn tại hàng tỷ năm
trước, mỗi chúng ta chỉ may mắn sống được đến 80, 100 tuổi.
Chúng ta chỉ lướt qua nhanh nhưng lại để lại những hậu quả lâu dài
thậm chí là vĩnh viễn.
Tôi thường ước mình sinh ra vào thời kỳ không có máy tính, lúc đó
chúng ta không bị sao nhãng nhưng tôi nhận ra có một lý do tại sao
đây lại là thời đại duy nhất mà tôi muốn xuất hiện. Đó là bởi ngày
nay chúng ta có một cơ hội mà ta chưa từng có trước đây. Internet
trao cho ta sức mạnh chia sẻ và kết nối hàng triệu người trên thế
giới. Trong lúc còn có thể, chúng ta phải dùng công nghệ để mang
con người lại gần nhau.
Dù theo chiều hướng xấu đi hay tốt hơn, chính thế hệ chúng ta sẽ
quyết định tương lai nhân loại. Chúng ta có thể tiếp tục phục vụ hệ
thống hủy diệt này cho đến khi chúng ta đánh mất ký ức về sự tồn
tại của mình. Hay chúng ta có thể thức tỉnh, nhận ra rằng chúng ta
đang thoái hóa. Chúng ta đặt màn hình trước mặt nên không thấy
chúng ta đang hướng tới đâu. Giây phút hiện tại là thứ mà mỗi bước
đi, mỗi hơi thở, mỗi cái chết trước đó đã mang đến. Chúng ta mang
khuôn mặt của những người đi trước. Giờ là thời điểm của chúng
ta. Bạn có thể tìm ra lối đi cho riêng mình hoặc đi theo con đường
vô số người khác đã chọn. Cuộc sống không phải là một cuốn phim,
kịch bản của nó đang chờ được bạn viết. Chúng ta là tác giả, chúng
ta viết nên câu chuyện của mình, câu chuyện của họ, câu chuyện
của chính chúng ta.
Đoạn thuyết minh phim này được viết bởi Spencer Cathcart, xuất
bản lần đầu tháng 1 năm 2015 và tính đến thời điểm hiện tại đã có
https://thuviensach.vn
hơn 30 triệu lượt xem trên YouTube. Điều này cho thấy có nhiều
người đồng tình với những quan điểm của Spencer.
Tôi là một trong số ấy. Tôi còn nhớ mình đã rất đỗi vui mừng khi lần
đầu tiên xem đoạn phim ngắn này. Tất nhiên đa phần thông điệp
trong đó là buồn thảm, bi thương nhưng tôi vẫn thấy vui vì tôi biết
mình không đơn độc, những quan điểm của tôi không quá khác
người.
Cũng như Spencer, tôi đã nhìn ra ai là thế lực trọng yếu đang “cai
quản” thế giới này – một cách tàn bạo và nhẫn tâm; cũng chính thế
lực ấy đã kiến tạo nên thế giới này bằng nhiều phương cách, trong
đó có việc sử dụng giáo dục để biến con người thành những con
robot phục vụ cho mục đích của họ. Tôi nhìn ra những thứ vô lý của
thế giới này khi họ luôn miệng rao giảng hòa bình nhưng thực tế
trên tay họ lại là những khẩu súng, những con dao – khởi nguồn
của bạo lực. Tôi nhìn ra sâu thẳm mỗi con người đều có chung một
mong muốn về cuộc sống hạnh phúc.
Quan trọng hơn, tôi đồng tình với Spencer rằng con đường duy nhất
để thay đổi thế giới đó là tự bản thân mỗi người phải thay đổi chính
mình và cùng nhau hành động. Bạn có thể cho rằng tôi chỉ “ăn cắp ý
tưởng” từ Spencer, thế thì nhắc cho bạn nhớ rằng đoạn phim trên
xuất bản năm 2015 trong khi tôi chỉ biết tới nó vào khoảng 2016
nhưng những bài viết của tôi về những chủ đề tương tự trên thế giới
thì có từ vài năm trước rồi.
Nói điều này không phải để thanh minh nhưng tôi muốn chứng minh
lại với bạn một điều rằng không có góc nhìn nào là quá khác biệt
cũng không có ý tưởng nào là mới trên trái đất này cả. Lý do duy
nhất chúng ta nghĩ nó khác là bởi vì chúng ta chưa tìm ra người có
cùng suy nghĩ với mình, chưa được nghe về những
a
https://thuviensach.vn
Mục lục
1. Chuyện của Thỏ
2. Sự thật về cuộc đời chúng ta đang sống
3. CHƯƠNG 1 - CÂU CHUYỆN VŨ TRỤ HỌC
4. Bí mật những vì sao
5. Giải nghĩa mối quan hệ giữa chiêm tinh với khoa học, luân hồi
và số phận
6. Sự hình thành và sức mạnh của đám đông
7. Bộ lịch vũ trụ và kỷ nguyên mới đang tới
8. Bí mật về các cung hoàng đạo
9. CHƯƠNG 2 - CÂU CHUYỆN LỊCH SỬ LOÀI NGƯỜI
10. Con người - Sự tiến hóa đặc biệt nhất trong lịch sử
11. Loài người là tử thần đối với muôn loài?
12. Cách mạng nông nghiệp – Sự lừa dối lớn nhất lịch sử
13. CHƯƠNG 3 - CÁCH MẠNG NÔNG NGHIỆP - CÔNG NGHIỆP
- CÔNG NGHỆ
14. Chuyện những chú bò sữa không hạnh phúc
15. Câu chuyện máy móc
16. Câu chuyện cây ngô: Từ loài cỏ hoang thành vua thực phẩm
công nghiệp
17. Câu chuyện hạt giống
18. Câu chuyện ông lão Noah và trận đại hồng thủy GMO
19. Câu chuyện anh chàng nông dân và những hạt giống miễn phí
20. Cuộc cách mạng một cọng rơm của lão nông Nhật Bản
21. Bài học sâu sắc về cuộc sống từ một cọng rơm
22. Câu chuyện của cô gái cao nguyên cà phê
23. Con người là thần thánh và cuộc đời là một phép màu kỳ diệu?
24. Tại sao là nông nghiệp?
25. Câu chuyện về một cuộc cách mạng trên đồng cỏ
26. CHƯƠNG 4 - CHỦ NGHĨA TIÊU DÙNG
27. Vòng đời của một món đồ
28. Chủ nghĩa tiêu dùng đang cai trị thế giới này như thế nào?
29. Thuốc lá - Những câu chuyện chưa bao giờ kể
30. Câu chuyện một người phản-quảng-cáo
https://thuviensach.vn
31. Câu chuyện một cô gái ghét mua sắm
32. Kinh tế chia sẻ - Nền kinh tế của thời đại mới
33. Một ngày làm việc 4 tiếng, tại sao không?
34. Câu chuyện về một lối sống mới: Chủ nghĩa tối giản
35. Câu chuyện giả kim thực tế: Nơi rác biến thành vàng
36. CHƯƠNG 5 - CÂU CHUYỆN GIÁO DỤC
37. Nền giáo dục cấm đoán: Trường học hay nhà tù?
38. Nguồn gốc của trường học và giáo dục
39. Đừng giáo dục trẻ em theo nhu cầu của người lớn
40. Câu chuyện về sự khác biệt và tiến bộ của nền giáo dục Phần
Lan
41. Giáo dục thực sự phải là “kéo ra” chứ không phải “nhồi vào”
42. Cuộc cách mạng của tôi
43. Những thay đổi khả dĩ
44. Xin đừng bắt hạt hướng dương nở ra hoa hồng
45. CHƯƠNG 6 - LỐI ĐI NÀO CHO CHÚNG TA?
46. Tại sao thế giới luôn hỗn loạn và bất an?
47. Thành công nên là tiền bạc hay là hạnh phúc?
48. Đừng biến cuộc đời thành cuộc đua, hãy để nó là một món quà
49. Phụ lục
50. Chú thích
https://thuviensach.vn
Cuốn sách có dùng nhiều tư liệu bao gồm cả số liệu lẫn kiến thức từ
nhiều nguồn khác nhau: sách, phim tài liệu, tin tức mà có thể bạn đã
biết hoặc sẽ thấy quen thuộc. Nguồn tài liệu tham khảo xin dẫn lại ở
phần cuối của cuốn sách. Tác giả khuyến khích các bạn tìm mua,
đọc và xem các tài liệu gốc ấy để nhận thêm được nhiều kiến thức
chuyên sâu, thú vị khác.
Nhiệm vụ của cuốn sách này một phần là hệ thống lại cho các bạn
những kiến thức mà các bạn có thể đã biết hoặc chưa biết. Nhưng
phần quan trọng hơn là qua những kiến thức ấy, tác giả mạn phép
sắp xếp chúng lại theo một trình tự vừa tổng quát vừa cụ thể nhằm
diễn giải các khía cạnh cuộc sống và đi tìm câu trả lời cho câu hỏi:
Tại sao chúng ta không hạnh phúc?
Cuốn sách là “bản đồ tâm trí” bao gồm kiến thức chung lẫn các suy
ngẫm riêng của tác giả. Mong rằng nó cũng có thể cho bạn những
lời gợi ý để đi tìm câu trả lời cho những câu hỏi của riêng mình về
cuộc đời.
Biết được tại sao mình không hạnh phúc là bước đầu tiên để sống
khác đi: Sống hạnh phúc hơn.
Cầu chúc cho tất cả chúng ta cùng sống hạnh phúc trên hành tinh
xanh xinh đẹp này!
https://thuviensach.vn
Chuyện của Thỏ
C
hào bạn, chào mừng ngày xinh đẹp! Và để cảm ơn bạn vì đã cầm
cuốn sách này trên tay, tôi xin kể tặng bạn một câu chuyện nhỏ:
Rùa và Thỏ thi chạy với nhau. Trong khi Rùa lê từng bước nặng
nhọc trên suốt quãng đường thì Thỏ mải mê hái hoa bắt bướm thậm
chí là ngủ quên cho đến khi phát hiện Rùa đã về đến đích thì đã
muộn...
Hẳn bạn đang nghĩ “Xời, tưởng gì, chuyện này ai chả biết!” Tôi đồng
ý và tôi cũng không định kể lại câu chuyện chán ngắt này cho bạn
đâu. Câu chuyện tôi muốn kể hôm nay rất khác dẫu hai nhân vật
chính của chúng ta vẫn là Thỏ và Rùa, chưa kể họ vẫn làm cái
chuyện cũ mèm ấy: chạy đua. Nhưng chuyện kể rằng:
Rùa và Thỏ là một đôi bạn thân, trong khi Thỏ tính tình vui tươi năng
động bao nhiêu thì Rùa lại luôn bi quan, ủ rũ, bị động bấy nhiêu và
điều này làm Thỏ phiền lòng rất nhiều. Một lần nọ Thỏ nghĩ ra kế để
giúp bạn Rùa của mình tự tin hơn, đó là tổ chức chạy đua (phần này
của câu chuyện thì bạn biết rồi).
Nhưng sự thật không hề như mọi người vẫn nghĩ, hóa ra Thỏ không
ham chơi mà cố tình rời xa đường đua để Rùa tự tin hơn sau khi đã
tạo động lực cố gắng cho Rùa bằng những lời trêu ghẹo thách thức.
Rời đường đua Thỏ lang thang trong khu rừng để giúp đỡ các loài
thú khác như thường ngày cậu vẫn làm: lấy nước từ dòng suối mát
để tưới cho những cây hoa bồ công anh đang khát; mang những
ngọn cỏ non mềm và ngọt nhất, nhân tiện hái một bó hoa dại tuyệt
đẹp để mang tặng chị Nai vừa mới sinh; đi ngang cây dẻ đầy hạt
rụng sau cơn mưa Thỏ liền nhặt một túi đầy rồi đem tặng gia đình
bạn Sóc nhỏ; Thỏ còn giúp cả bạn Bướm đang bị mắc vào mạng
nhện và giúp bác Gấu xin đàn Ong một hũ mật đầy… Xong hết các
https://thuviensach.vn
việc Thỏ mới trở lại bìa rừng, nơi cuộc đua diễn ra và nhìn thấy Rùa
đang cặm cụi tiến tới từ xa. Như vẫn chưa hài lòng Thỏ liền chạy
ngay đến chỗ cây Sồi cổ thụ gần đó – nơi các loài chim thường trú
ngụ – để nhờ mấy bạn Chim Sẻ bay đi khắp khu rừng loan báo cho
muôn thú biết rằng Rùa sắp thắng Thỏ trong cuộc đua và kêu gọi
các loài hãy mau đến xem, cổ vũ cho Rùa. Mọi sự dần đúng như kế
hoạch, khi muôn thú kéo tới xem cuộc đua và hò reo chúc mừng
cho Rùa, Thỏ ta mới giả bộ hớt hải chạy đến với khuôn mặt đau
buồn lẫn tiếc nuối của một kẻ thua cuộc. Từ sau cuộc đua đó Rùa
đã trở nên tự tin hơn rất nhiều và mặc cho mọi người chê cười, Thỏ
vẫn rất hài lòng và hạnh phúc.
Vâng, đây mới là câu chuyện tôi muốn kể với bạn, một câu chuyện
cũ đã được viết lại, làm mới lại dưới góc nhìn của tôi – một cô gái
Song Tử. Bạn biết đấy, là một cô gái đã đủ phức tạp rồi ấy vậy mà
tôi lại còn là cô gái Song Tử nữa chứ. Song Tử nghĩa là một cặp
sinh đôi, người mang chòm sao Song Tử được ngụ ý rằng luôn có
hai cá tính, hai con người khác nhau (thậm chí đối lập) cùng tồn tại.
Có lẽ đó là một trong những nguyên nhân giải thích tại sao tôi lại
thường có những góc nhìn khác biệt với số đông. Vì có chút khác
biệt nên những quan điểm của tôi thường bị phản đối hơn là ủng hộ,
ví dụ tiêu biểu như bài viết “Không có trải nghiệm tuổi trẻ không
đáng một xu” hay bài dịch “Kết hôn là sáng tạo ngu ngốc nhất của
nhân loại”. Hai bài này của tôi được nhiều người chia sẻ rộng rãi và
ồn ào nhưng không phải vì người ta đồng tình với tôi mà vì người ta
phản đối.
Phản đối những quan điểm khác biệt là hành động tự nhiên của con
người nhằm bảo tồn và gìn giữ những giá trị mà chúng ta cho là
đúng. Nhưng bạn đừng quên: Những lối đi cũ không thể dẫn chúng
ta đến vùng đất mới cũng như những tư duy và quan điểm cũ không
giúp chúng ta thay đổi được thực tại. Nếu bạn muốn đến một vùng
đất mới và sống một cuộc sống mới thì buộc lòng bạn phải thay đổi
hướng đi cũ thậm chí phải thay luôn cả tấm bản đồ.
Tâm trí chính là tấm bản đồ hướng dẫn, là chiếc la bàn quan trọng
tạo ra cuộc đời bạn đang sống. Cuốn sách này là bản đồ tâm trí của
https://thuviensach.vn
tôi – tấm bản đồ dẫn tôi tới cuộc sống tự do và hạnh phúc ngày hôm
nay.
Tôi sẵn lòng chia sẻ với bạn nhưng có một điều kiện nhỏ đó là bạn
cần để lại hành lý trước khi lên đường. Khác với các hành trình
thông thường, với chuyến hành trình tâm trí này, “hành lý” mà tôi
muốn các bạn buông bỏ chính là những định kiến, những lối suy
nghĩ cũ kỹ giáo điều vốn đã bén rễ rất sâu trong tâm trí bạn. Chỉ khi
đã trút bớt những thứ ấy, càng nhiều càng tốt thì tâm trí bạn mới có
chỗ trống và bạn mới có khả năng đón nhận những góc nhìn, ý
tưởng, bài học mới, không chỉ từ cuốn sách này mà còn từ cuộc
sống thường ngày của bạn nữa.
Tôi không phải người học giỏi nhưng tôi tự tin mình là người có khả
năng học hỏi mọi thứ khá nhanh, lý do có lẽ lại nhờ vào chòm sao
Song Tử. Việc Song Tử thường nhanh quên, đầu óc thường trống
rỗng đã mang lại lợi thế cho tôi trong việc dễ dàng tiếp thu những ý
tưởng mới, quan điểm mới mà không quá lì lợm, cố chấp. Thêm
một điều hay là người Song Tử được biết đến như những đứa trẻ
cực kỳ tò mò và ham học hỏi. Chắc đó là lý do khi khởi đầu cho mọi
sự, tôi luôn tự đặt ra cả đống câu hỏi kỳ cục và rồi sẽ không cam
tâm cho tới khi tìm được câu trả lời.
Như một lần khi còn bé, tôi theo mẹ đến nhà thờ đi lễ và trên đường
về tôi đã hỏi mẹ:
– Mẹ ơi, mình có phải người Do Thái không?
– Không con, mình là người Việt Nam.
– Vậy mình có phải con Thiên Chúa không?
– Đúng rồi!
– Tại sao lại như vậy được? Chúa nói Ngài chỉ chọn dân Do Thái là
dân riêng của Ngài thôi mà mình thì không phải dân Do Thái. Mình
không được chọn thì sao mình là con của Thiên Chúa được? Mình
nhận vơ à?
https://thuviensach.vn
Hay như một lần khác tôi lại hỏi:
– Sau khi chết thì mình đi đâu hả mẹ?
– Mình lên Thiên đàng.
– Mình làm gì trên Thiên đàng?
– Sẽ không cần phải làm gì hết mà chỉ suốt ngày múa hát thôi.
Câu trả lời khiến một đứa trẻ ghét múa hát như tôi cảm thấy thất
vọng. Lúc ấy tôi đã nghĩ thầm mà không dám lên tiếng: “Lên Thiên
đàng chán chết như vậy ai muốn lên đó cơ chứ?”
Đó là những câu hỏi của tôi khi còn là một đứa trẻ. Vì tôi đã không
nhận được câu trả lời nào thỏa đáng từ ai nên sau này khi lớn hơn
và có những câu hỏi thì tôi đành tự đi tìm câu trả lời cho chính mình.
Những câu hỏi của tôi sau này là:
– Ai đã kiến tạo nên cuộc sống của chúng ta như ngày hôm nay?
– Ai đã tạo ra thế giới có bộ dạng như hôm nay?
– Ý nghĩa cuộc đời là gì?
– Có cách nào để sống cuộc sống như mình mong muốn không?
Và trên tay bạn, cuốn sách này, ngoài những kiến thức tôi thu lượm
từ các góc nhìn khác nhau của nhiều người trên thế giới, nó còn là
hành trình tôi tự tìm câu trả lời cho những câu hỏi của chính mình.
Cũng bởi tự đi tìm câu trả lời nên tôi không cam đoan với bạn đây là
những câu trả lời hoàn toàn chính xác. Cuộc đời không giống như
bài toán để luôn có kết quả đúng kiểu 1+1=2. Bạn có thể đọc cuốn
sách này để giải trí hoặc tham khảo rồi tự bạn tìm câu trả lời cho
riêng mình. Vì nếu ví cuộc đời như một cuộc thi thì nó sẽ là thi tự
luận chứ không phải trắc nghiệm. Không có đáp án đúng hay sai
cho bài toán cuộc đời.
https://thuviensach.vn
Tuy nhiên về mặt cá nhân, tôi vẫn tin những câu trả lời này là đúng
vì tôi căn cứ theo tiêu chuẩn của riêng mình: Câu trả lời là đúng khi
nó có thể làm cho tôi cảm thấy hiểu về cuộc sống hơn, lạc quan
hơn, đặc biệt có thể khiến tôi sống khác đi theo hướng tự do hơn,
hạnh phúc hơn, hài lòng hơn và trân trọng cuộc sống nhiều hơn.
Như tinh thần kinh điển trong các tôn giáo: Sự thật sẽ giải phóng
“chúng ta”.
Xin được chia sẻ với bạn những kiến thức cùng tấm bản đồ tâm trí
của tôi.
Với tất cả lòng biết ơn!
Hãy làm mới lại tấm bản đồ tâm trí của bạn hay thậm chí bắt đầu vẽ
lại nó, ngay lúc này.
PHI TUYẾT
https://thuviensach.vn
Sự thật về cuộc đời chúng ta
đang sống
M
ột ngày nọ tôi suýt nhảy cẫng lên vì vui mừng sau khi được xem một
đoạn phim tài liệu có nhan đề Sự thật cuộc đời chúng ta đang sống.
Tên tiếng Anh của đoạn phim là The lie we live, nếu có thời gian tôi
khuyến khích các bạn tìm xem đoạn phim để nghe và nhìn thêm
những hình ảnh mà đoạn phim miêu tả. Tôi sẽ viết lại phần lời dịch
tiếng Việt để giúp bạn tiết kiệm một chút thời gian. Hãy đọc chậm rãi
và trả lời câu hỏi: Bạn đồng tình với bao nhiêu ý kiến trong số các
“sự thật” này?
Mỗi ngày chúng ta thức dậy trong căn phòng cũ, vận hành cơ thể
theo những thói quen cũ, sống một cuộc sống như ngày hôm qua.
Thế nhưng thật ra vào mỗi giây phút mọi thứ xung quanh bạn đều
đang vận hành theo những hành trình mới. Trên hành trình đó mọi
thứ đang luôn thay đổi. Trước đây chúng ta không quan tâm đến
thời gian. Ngày nay, mỗi ngày của chúng ta đều được lên kế hoạch
trước và chúng ta gọi đó là văn minh – tự do. Nhưng chúng ta có
thực sự tự do?
Thực phẩm – nước – đất đai. Những thứ cơ bản nhất chúng ta cần
cho cuộc sống giờ đã thuộc sở hữu của các tập đoàn: không còn
hoa quả miễn phí trên cây, nước suối cũng không còn sạch nữa,
không còn đất để dựng nhà. Nếu bạn cố gắng lấy những gì mẹ Trái
Đất cung cấp cho cuộc sống bạn sẽ phải vào nhà đá bóc lịch.
Chúng ta biết thế và dần dần tuân thủ theo các luật lệ.
Chúng ta khám phá thế giới qua sách vở. Hàng năm trời chúng ta
ngồi nhai đi nhai lại những gì người khác bảo. Chúng ta bị kiểm tra
và chấm điểm như những mẫu vật trong phòng thí nghiệm. Không ai
dạy chúng ta cách để trở nên khác biệt, họ dạy chúng ta cách để ta
https://thuviensach.vn
trở nên giống nhau. Chúng ta đủ thông minh để làm việc nhưng
không đủ sáng suốt để tự hỏi tại sao lại phải làm như vậy? Vậy là
chúng ta cứ miệt mài làm, đến nỗi không còn thời gian để sống cuộc
sống mà vì nó chúng ta làm việc. Cho đến một ngày khi chúng ta
quá già để làm lụng, đó cũng là lúc chúng ta từ giã cõi đời. Con
cháu sẽ lại tiếp bước chúng ta.
Ta cứ nghĩ con đường mình đi là độc nhất nhưng nhìn tổng thể thì
tất cả chúng ta chẳng khác gì nguyên liệu, một thứ nguyên liệu dùng
để vận hành cỗ máy sức mạnh của các thế lực, các nhóm quyền lực
ẩn sau logo của những tập đoàn. Đây là thế giới của họ và nguồn
tài nguyên quý giá nhất của họ không nằm dưới lòng đất mà là
chúng ta. Chúng ta dựng lên cho họ những thành phố, vận hành
máy móc cho họ, chúng ta chiến đấu và chết thay cho họ. Rốt cuộc
thì tiền không phải là động cơ của họ mà là quyền lực. Tiền chỉ đơn
giản là công cụ họ sử dụng để kiếm soát chúng ta mà thôi. Những
tờ giấy vô dụng mà chúng ta phụ thuộc vào để ăn uống, đi lại và giải
trí. Họ cho chúng ta tiền, đổi lại, chúng ta cho họ cả thế giới.
Nơi từng có những cánh rừng làm sạch bầu không khí thì giờ mọc
lên những nhà máy đầu độc bầu không khí đó. Nơi từng có nguồn
nước sạch để uống thì giờ chứa đầy rác thải và bốc mùi hóa chất.
Nơi mà các loài động vật từng tự do sinh sống thì giờ mọc lên
những nông trang nơi chúng được sinh ra và bị xẻ thịt để thỏa mãn
chúng ta. Hơn một tỷ người đang chết đói mặc dù thế giới có đủ
thức ăn cho tất cả. Thực phẩm đi đâu hết rồi? 70% ngũ cốc chúng
ta trồng đã được dùng làm thức ăn cho những con gia súc mà sau
đó trở thành bữa tối của chúng ta. Tại sao ta phải dùng ngũ cốc đó
giúp những người đang chết đói? Có thu được lợi lộc gì từ họ đâu
mà phải giúp họ. Chúng ta thà cho bò, cho gà ăn còn hơn.
Chúng ta giống như một thứ dịch bệnh quét qua trái đất này, cày nát
môi trường đang nuôi sống chúng ta. Chúng ta coi mọi thứ đều là
hàng hóa, đều là thứ để sở hữu. Nhưng điều gì sẽ xảy ra sau khi
chúng ta đầu độc đến con sông cuối cùng? Đầu độc luồng không
khí cuối cùng? Khi nào sẽ không còn dầu để chạy những chiếc xe
tải chở thực phẩm cho chúng ta nữa? Khi nào thì chúng ta mới nhận
https://thuviensach.vn
ra rằng tiền bạc thì không thể ăn được? Chúng ta đang hủy diệt
hành tinh này, hủy diệt mọi sự sống trên đó. Mỗi năm có hàng ngàn
loài tuyệt chủng. Và nếu mọi việc cứ tiếp diễn thế này, chúng ta sẽ
là loài tiếp theo.
Nếu bạn sống ở Mỹ, bạn sẽ đối mặt với 41% nguy cơ mắc ung thư.
Trung bình, cứ ba người Mỹ lại có một người chết vì bệnh tim.
Chúng ta uống thuốc để đối phó với những căn bệnh này. Chúng ta
được truyền thông rằng mọi thứ sẽ được giải quyết bằng cách đầu
tư cho khoa học, để họ chế ra các thứ thuốc đẩy lùi bệnh tật cho
chúng ta. Nhưng các công ty sản xuất thuốc và các tổ chức nghiên
cứu ung thư lại phụ thuộc vào bệnh tật của chúng ta để thu lợi
nhuận. Chúng ta nghĩ rằng chúng ta đang chạy đua để tìm ra các
phương pháp chữa bệnh nhưng sự thực là chúng ta đang ngày
càng đi xa vấn đề. Cơ thể chúng ta lớn lên nhờ những thứ chúng ta
ăn. Và những thực phẩm chúng ta ăn được sản xuất ra với mục
đích kiếm lời. Chúng ta nhồi vào bao tử mình hàng đống thứ hóa
chất độc hại, kể cả thịt của những con vật bị nhiễm bệnh và ngấm
thuốc. Nhưng chúng ta không nhận thấy điều này. Những nhóm
doanh nghiệp sở hữu các kênh truyền thông không muốn chúng ta
biết. Họ bao quanh chúng ta bằng những ảo ảnh và gọi đó là hiện
thực.
Thật buồn cười khi con người từng nghĩ trái đất là tâm của vũ trụ.
Và giờ đây, nực cười hơn khi chúng ta lại nghĩ mình là trung tâm
của hành tinh này. Chúng ta chỉ vào những công nghệ mình nắm
giữ và cho mình là thông minh nhất. Nhưng liệu máy tính, ô tô và
các nhà máy có thực sự mô tả được chúng ta thông minh đến mức
nào không? Hay chúng cho ta thấy ta đã trở nên lười biếng và phụ
thuộc như thế nào? Chúng ta đeo trên mình chiếc mặt nạ văn minh
nhưng khi nó rơi xuống, chúng ta sẽ là gì? Làm sao ta có thể nhanh
chóng quên rằng phụ nữ mới chỉ được phép bầu cử trong vòng 100
năm qua và người da đen cũng chỉ vừa đây thôi mới được sống
trong bình đẳng?
Chúng ta cư xử như thể mình là loài thông thái nhất nhưng vẫn thừa
nhận có nhiều thứ chúng ta còn chưa biết. Chúng ta bước xuống
https://thuviensach.vn
phố và phớt lờ đi những điều nhỏ nhặt. Những con mắt nhìn chúng
ta, những câu chuyện đằng sau nó. Chúng ta coi mọi thứ như là
phông nền để làm nổi bản thân mình. Có lẽ chúng ta rất sợ nhận ra
rằng mình cô đơn, sợ rằng chúng ta là một phần của bức tranh lớn
hơn nhưng chúng ta lại không thể kết nối với các phần còn lại.
Chúng ta coi việc giết chóc động vật (như lợn, bò, gà...) là hiển
nhiên nhưng cũng chính chúng ta kêu gọi nhau bảo vệ các loài động
vật (như chó, mèo...). Chúng ta cho rằng những loài khác là ngu
ngốc. Vậy mà chúng ta dựa vào chúng để đánh giá hành động của
mình. Nhưng có phải chúng ta giết chóc vì chúng ta có thể, vì chúng
ta luôn cho điều đó là đúng? Hay nó cho thấy chúng ta ngu muội
đến mức nào? Chúng ta tiếp tục hành động một cách hung hăng
thay vì suy nghĩ thấu đáo và yêu thương. Một ngày nào đó cái cảm
giác mà chúng ta gọi là sống này sẽ rời bỏ ta. Thân thể chúng ta
thối rữa, của cải của chúng ta bị lấy lại, chỉ những hành động của
chúng ta là còn mãi.
Tử thần luôn túc trực bên ta, nhưng có vẻ như ông vẫn cách xa hiện
thực hằng ngày của ta. Chúng ta sống trên một thế giới bên bờ sụp
đổ. Cuộc chiến của ngày mai sẽ không có kẻ chiến thắng. Bởi bạo
lực sẽ không bao giờ là câu trả lời cho mâu thuẫn mà nó sẽ phá hủy
tất cả mọi giải pháp hòa bình khác. Nếu chúng ta nhìn vào ham
muốn sâu thẳm nhất trong thâm tâm mình, chúng ta sẽ thấy ước mơ
của chúng ta chẳng khác gì nhau. Chúng ta sống trong đời với
chung mục đích đó là: hạnh phúc. Chúng ta xé nát trái đất để tìm
kiếm niềm vui và không nhìn vào thâm tâm mình.
Một số người hạnh phúc nhất lại là những người có ít của cải nhất.
Liệu chúng ta có hạnh phúc với iPhone, nhà to cửa rộng hay những
chiếc xe hơi sành điệu? Chúng ta đã bị mất kết nối. Chúng ta thần
tượng những người chưa bao giờ gặp. Chúng ta chứng kiến những
điều phi thường trên màn hình nhưng không nhận thấy những điều
bình dị ở ngay cạnh mình. Chúng ta trông chờ ai đó tạo ra sự thay
đổi mà không bao giờ nghĩ sẽ thay đổi chính mình.
Chúng ta trông chờ vào sự lãnh đạo của những người khác mà
quên mất việc tự lãnh đạo chính mình.
https://thuviensach.vn
Hãy thôi trông chờ sự thay đổi từ bên ngoài và hãy biến mình thành
sự thay đổi mà bạn muốn thấy trong thế giới. Chúng ta không thể
làm được việc này bằng cách ngồi trên đống của cải. Loài người tồn
tại không phải vì chúng ta là loài mạnh nhất hay nhanh nhất mà bởi
vì chúng ta đoàn kết. Chúng ta đã trở thành bậc thầy của nghệ thuật
giết chóc. Giờ hãy trở thành bậc thầy trong việc tìm kiếm niềm vui
cuộc sống.
Làm vậy không phải là để cứu vãn thế giới. Hành tinh này vẫn tồn
tại dù chúng ta có tồn tại hay không. Trái Đất đã tồn tại hàng tỷ năm
trước, mỗi chúng ta chỉ may mắn sống được đến 80, 100 tuổi.
Chúng ta chỉ lướt qua nhanh nhưng lại để lại những hậu quả lâu dài
thậm chí là vĩnh viễn.
Tôi thường ước mình sinh ra vào thời kỳ không có máy tính, lúc đó
chúng ta không bị sao nhãng nhưng tôi nhận ra có một lý do tại sao
đây lại là thời đại duy nhất mà tôi muốn xuất hiện. Đó là bởi ngày
nay chúng ta có một cơ hội mà ta chưa từng có trước đây. Internet
trao cho ta sức mạnh chia sẻ và kết nối hàng triệu người trên thế
giới. Trong lúc còn có thể, chúng ta phải dùng công nghệ để mang
con người lại gần nhau.
Dù theo chiều hướng xấu đi hay tốt hơn, chính thế hệ chúng ta sẽ
quyết định tương lai nhân loại. Chúng ta có thể tiếp tục phục vụ hệ
thống hủy diệt này cho đến khi chúng ta đánh mất ký ức về sự tồn
tại của mình. Hay chúng ta có thể thức tỉnh, nhận ra rằng chúng ta
đang thoái hóa. Chúng ta đặt màn hình trước mặt nên không thấy
chúng ta đang hướng tới đâu. Giây phút hiện tại là thứ mà mỗi bước
đi, mỗi hơi thở, mỗi cái chết trước đó đã mang đến. Chúng ta mang
khuôn mặt của những người đi trước. Giờ là thời điểm của chúng
ta. Bạn có thể tìm ra lối đi cho riêng mình hoặc đi theo con đường
vô số người khác đã chọn. Cuộc sống không phải là một cuốn phim,
kịch bản của nó đang chờ được bạn viết. Chúng ta là tác giả, chúng
ta viết nên câu chuyện của mình, câu chuyện của họ, câu chuyện
của chính chúng ta.
Đoạn thuyết minh phim này được viết bởi Spencer Cathcart, xuất
bản lần đầu tháng 1 năm 2015 và tính đến thời điểm hiện tại đã có
https://thuviensach.vn
hơn 30 triệu lượt xem trên YouTube. Điều này cho thấy có nhiều
người đồng tình với những quan điểm của Spencer.
Tôi là một trong số ấy. Tôi còn nhớ mình đã rất đỗi vui mừng khi lần
đầu tiên xem đoạn phim ngắn này. Tất nhiên đa phần thông điệp
trong đó là buồn thảm, bi thương nhưng tôi vẫn thấy vui vì tôi biết
mình không đơn độc, những quan điểm của tôi không quá khác
người.
Cũng như Spencer, tôi đã nhìn ra ai là thế lực trọng yếu đang “cai
quản” thế giới này – một cách tàn bạo và nhẫn tâm; cũng chính thế
lực ấy đã kiến tạo nên thế giới này bằng nhiều phương cách, trong
đó có việc sử dụng giáo dục để biến con người thành những con
robot phục vụ cho mục đích của họ. Tôi nhìn ra những thứ vô lý của
thế giới này khi họ luôn miệng rao giảng hòa bình nhưng thực tế
trên tay họ lại là những khẩu súng, những con dao – khởi nguồn
của bạo lực. Tôi nhìn ra sâu thẳm mỗi con người đều có chung một
mong muốn về cuộc sống hạnh phúc.
Quan trọng hơn, tôi đồng tình với Spencer rằng con đường duy nhất
để thay đổi thế giới đó là tự bản thân mỗi người phải thay đổi chính
mình và cùng nhau hành động. Bạn có thể cho rằng tôi chỉ “ăn cắp ý
tưởng” từ Spencer, thế thì nhắc cho bạn nhớ rằng đoạn phim trên
xuất bản năm 2015 trong khi tôi chỉ biết tới nó vào khoảng 2016
nhưng những bài viết của tôi về những chủ đề tương tự trên thế giới
thì có từ vài năm trước rồi.
Nói điều này không phải để thanh minh nhưng tôi muốn chứng minh
lại với bạn một điều rằng không có góc nhìn nào là quá khác biệt
cũng không có ý tưởng nào là mới trên trái đất này cả. Lý do duy
nhất chúng ta nghĩ nó khác là bởi vì chúng ta chưa tìm ra người có
cùng suy nghĩ với mình, chưa được nghe về những
 





