THƯ VIỆN TRƯỜNG TIỂU HỌC TỨ CƯỜNG GIỚI THIỆU SÁCH CHÀO MỪNG NGÀY THÀNH LẬP ĐOÀN TNCS HỒ CHÍ MINH 26/3
Chào mừng quý vị đến với website của Thư viện trường Tiểu học Tứ Cường- Xã Thanh Miện- Thành phố Hải Phòng
Ngày Hoa Lư ngược gió

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Vương Thị Thu Hà
Ngày gửi: 10h:01' 22-01-2026
Dung lượng: 948.2 KB
Số lượt tải: 0
Nguồn:
Người gửi: Vương Thị Thu Hà
Ngày gửi: 10h:01' 22-01-2026
Dung lượng: 948.2 KB
Số lượt tải: 0
Số lượt thích:
0 người
https://thuviensach.vn
Mục lục
1. Hiểm Nguy
2. Nơi Đâu?
3. Tình Nhân?
4. Biến Chuyển
5. Duyên Tương Ngộ
6. Trốn Đi
7. Ngược Lối
8. Rời Xa
9. Mưu Kế
10. Khởi Án
11. Lung Lay
12. Che Giấu
13. Cùng Nhau
14. Mẫu Thân
15. Đi
16. Hãm Hại
17. Thua Cuộc
18. Chân Tướng
19. Phản
20. Mã Yên
21. Hơi Tàn
22. Mất Mát
23. Loạn Lạc
24. Mưu Đồ
25. Li Biệt
26. Ngộ Ra
27. Bên Nhau
28. Tâm Can
29. Đắm Say
30. Quay Về
31. Uất Hận
32. Đau Lòng
33. Biến Chuyển
34. Thanh Xuân
35 End. Tận Cùng
https://thuviensach.vn
NGÀY HOA LƯ NGƯỢC GIÓ
ViVu
www.dtv-ebook.com
1. Hiểm Nguy
Trời đã vào đêm, khu phố cảng Sài Gòn đã bắt đầu lên đèn. Tiếng hò reo
của những người trẻ say khướt nhộn nhịp, quả thật, Sài Gòn là thành phố
không ngủ.
Phía dưới chân cầu Khánh Hội, tiếng nhạc và tiếng cạn ly náo nhiệt cả
không gian.
-Đội trưởng, hướng hai giờ.
Hoài An tay cặp một thúng đồ, chứa đầy xoài, cóc, trứng cút để bán dọc
ven các quán ăn bên đường.
-Tên đội nón đen, áo khoác jean.
-Đã thấy.
Hoài An len lỏi qua dòng người đang ngả nghiêng đàn hát theo men say.
Khung cảnh hỗn tạp này, quả là thời cơ để bọn chúng thực hiện giao dịch.
-Em ơi lấy bọn anh một bịch đậu phộng đi.
Hoài An ngước nhìn thanh niên mặt mày đỏ lự đang níu lấy chiếc thúng
của cô.
-Đội trưởng, bọn chúng đã giao dịch xong rồi. Đội A sẽ đuổi theo tên
mới đến!
-Được.
https://thuviensach.vn
Hoài An cười khẽ, cô đẩy tay anh chàng kia ra.
-Em không có bán anh ạ.
Thanh niên kia ngệch mặt ra, bạn bè anh ta phá lên trêu đùa.
-Này! Anh nói em đó, mặt mày cũng xinh xắn đấy.
Hoài An gỡ tay anh ta ra, nhanh chóng bước đi.
-Này!
Anh ta túm lấy vai cô hét lên. Cả khu cảng dường như bất ngờ quay lại
nhìn. Sài Gòn là vậy, dễ thương lắm. Người Sài Gòn luôn hiếu kì và quan
tâm nhau. Nhưng hình như đây không phải đúng lúc!
Tên đội mũ lưỡi trai đang đứng tựa vào cột điện kia đột nhiên quay sang,
thấy cặp mắt sáng gắt của Hoài An liền vùng chạy.
Hoài An nghiến răng hất tung bàn tay của chàng trai kia, ném lại thúng
đồ rồi điên cuồng đuổi theo.
-Tránh ra!
Hoài An lách qua đám đông, đuổi theo hắn giữa phồ như vậy là không
nên!
-Hắn đang chạy về phía phố đi bộ! Lập tức báo với đội cơ động, không
được manh động! Nghe rõ?
Tiếng rè rè của bộ đàm đeo tai đáp trả bằng tiếng vâng rõ to. Cô ngấu
nghiến nhìn quanh. Hôm nay là cuối tuần, người ở phố đi bộ rất nhiều, đặc
biệt là trẻ em. Không thể manh động!
https://thuviensach.vn
Một toán cảnh sát cơ động ập đến, di tản tất cả những người đang trên
đường chạy.
-Cảnh sát đây! Đứng lại đó!
Tiếng còi hú vang trời, dòng xe chen chúc nhau đứng lại.
-Chết tiệt, xe cảnh sát không vào được, đội trưởng!
-Đội trưởng, cô vẫn đuổi theo hắn sao?
-Phải, cho một đội cơ động đến trước tượng Bác đi!
-Vâng!
Tên đội mũ kia vẫn điên cuồng gào lên đẩy những người dân ra hai bên,
hắn ngoái đầu nhìn ra sau rồi ngấu nghiến chửi.
Hai bên dòng người bắt đầu lao xao và tiếng camera liên tục nháy.
-Đứng lại!
Hoài An dồn hết sức đuổi theo tên áo đen, hắn thấm mệt rồi, bước chân
cũng loạng choạng.
-Đội trưởng, cơ động đã xác định được hắn.
-Giải tán đám đông đi!
Hoài An phóng chân lao đến, đạp ngay vào cẳng chân hắn. Hắn mất đà
đau đớn gào lên rồi ngã ập về phía trước. Cô nhanh như chớp tóm lấy hai
tay hắn giữ ngược ra sau. Cảnh sát cơ động ập đến, tay vác súng, đứng dàn
hàng ngăn cách người dân hiếu kì.
Tiếng còng tra vào tay, hắn ngấu nghiến chửi. Mặt trầy bê bết máu.
https://thuviensach.vn
Một cảnh sát vác súng tiến đến gần, đứng che cô.
-Đội trưởng, đi ngay thôi, sợ sẽ bị chụp hình.
Hoài An gật đầu rồi lao về phía chiếc xe Vios đen tuyền đang được cảnh
sát giao thông hộ tống.
Cánh cửa kính mở toang. Hoài An xốc lại áo vest ngoài rồi bước vào căn
phòng lát gạch sáng bóng.
Những cảnh sát ngồi trong phòng lập tức đứng dậy.
-Đội trưởng.
Hoài An gật đầu, mắt ngước về phía phòng làm việc nhỏ sau lớp kính
đằng kia.
Cô ngồi phịch xuống chiếc ghế xoay. Kim đồng hồ vừa nhích sang hai
giờ sáng.
Một viên cảnh sát gõ cửa bước vào.
-Sếp, cấp trên cho gọi chị.
Nhìn gương mặt thấp thỏm của anh ta, Hoài An biết là có chuyện không
hay rồi. Làm loạn giữa lòng thành phố thế này, có bắt được nghi phạm
trong đường dây buôn bán ma túy lớn nhất Sài Gòn cũng không chuộc hết
tội.
-Được rồi, tôi tới ngay.
Hoài An gõ cửa, bên trong vọng ra tiếng nói ồm ồm già dặn.
-Vào đi.
https://thuviensach.vn
Cô điềm nhiên nhìn thiếu tướng đang ngồi giữa một chiếc bàn lớn, ánh
mắt vô cùng nghiêm nghị.
-Cô ngồi đi.
Hoài An cúi đầu rồi làm y lời. Trước giờ cô với Phó tổng cục trưởng
cũng rất thân, hôm nay ông mặt nặng mày nhẹ như thế này, chắc chắn là
không hay rồi.
-Vụ việc hôm nay, cô bắt được nghi phạm là chuyện đáng tuyên dương.
Làm rất tốt.
Cô lặng lẽ cười. Sau một câu tán thưởng bao giờ cũng là một tin xấu, cô
đã chuẩn bị tinh thần rồi.
-Rốt cuộc là đình chỉ bao lâu ạ?
Thiếu tướng thở dài, lấy trong ngăn kéo ra một phong thư.
-Hoài An, tôi biết cô cũng lâu rồi. Một cảnh sát thực lực như cô, mất đi
tôi cũng tiếc lắm.
Hoài An chau mày đón lấy lá thư.
-Sao ạ?
-Đây là công văn khẩn từ Tổng cục trưởng. Vì cô đã để lộ danh tính ở Sài
Gòn rồi, bây giờ cấp trên cho cô chuyển công tác ra Bắc.
-Ra Bắc sao?
Hoài An nhăn mặt. Cô lắc đầu siết chặt phong thư.
-Những lần trước đều là đình chỉ công tác, tại sao lần này phải chuyển ra
Bắc?
https://thuviensach.vn
-Mức độ của băng đảng mà cô vừa tóm khá nghiêm trọng, chỉ thị cũng là
muốn tốt cho cô. Ngoài ra, phía công an Hà Nội cũng đang thiếu người
trong tổ trọng án. Tổng cục cũng biết thực lực của cô nên mới chuyển cô ra
đó thôi.
Hoài An nhìn phong thư niêm phong kĩ càng rồi nhìn thiếu tướng. Cô thở
dài. Nếu đây đã là lệnh thì thoái thác được sao?
_____
Hoài An ném mình xuống chiếc giường lớn. Cô thở dài nhìn trần nhà,
sáng sớm ngày kia đã phải đi. Cô cũng phải tranh thủ thu xếp mọi việc ở
Sài Gòn. Cuộc sống của một cảnh sát đặc nhiệm là nay đây mai đó, nên
phòng ốc của cô cũng chẳng bày bừa gì.
Bất chợt, Hoài An nghe tiếng ti vi ngoài phòng khách. Cô lập tức chau
mày.
Cánh cửa phòng ngủ mờ hờ, Hoài An ghé mắt nhìn ra cuối hành lang. Cô
luồn tay ra sau lưng, rút súng.
Không lẽ bọn chúng đánh hơi nhanh đến mức đã tìm ra chỗ cô ở rồi?
Hoài An bước từng bước trên sàn gỗ, cô tựa vào tường, ghé mắt nhìn
xuống phòng khách. Ti vi đang mở, nhưng không có người.
Bóng một người trải trên nền thảm, Hoài An lập tức đu người trên thành
cầu thang dẫn, nhảy phóc xuống, tay siết chặt lấy khẩu súng lục hướng
thẳng về phía tên đột nhập.
-Giơ tay lên!
Bát bắp rang đổ ập xuống đất, văng tung tóe. Cô gái với bím tóc đuôi
tôm phía sau kinh hãi giơ tay lên trời, mếu máo.
https://thuviensach.vn
-An à! Là tao mà...
Hoài An thở hắt ra rồi thu súng, cô khóa chốt súng rồi cất vào sau lưng
mình.
-Mày làm gì ở đây giờ này?
-Tối qua thấy mày trên mạng nên tao qua đây kiểm tra mày thôi.
Hoài An ngồi xuống ghế sofa, ngả đầu ra sau, tay xoa trán. Phải rồi, sức
lan truyền của mạng xã hội kinh khủng thế nào, cô cũng đã thấy người của
Cục an ninh mạng làm việc.
-Bây giờ nổi tiếng dễ thật nhỉ?
Cô bạn thân ào đến ngồi kế Hoài An, lấy điện thoại ra mở facebook rồi
đưa cho cô.
-Mày xem nè. Người ta đang bình luận về mày đó.
-Phố đi bộ thất thủ?
Hoài An chộp lấy điện thoại cô bạn, lướt qua những dòng bình luận của
cư dân mạng.
"Thật là giống phim Hollywood!"
"Fast and Furious phiên bản Sài Gòn!"
"Hành động thế này thì nguy hiểm cho dân quá, nó rút súng ra nả cả bọn
thì về chầu ông bà!"
"Hèn gì phố đi bộ lúc nào cũng đầy cảnh sát cơ động!"
"Cô cảnh sát đó xinh nhỉ?"
https://thuviensach.vn
Hoài An ném chiếc điện thoại xuống ghế rồi bỏ vào bếp rót nước.
-Nhờ vậy mà tao sắp được một chuyến du lịch không ngày về ra Hà Nội
rồi.
-Mày bị thuyên chuyển hả?
-Chứ giờ như vậy, sống nổi sao?
-Mày làm như ra Hà Nội người ta không xài facebook?
Hoài An cầm ly nước rồi đi ra nhìn chương trình đang chiếu trên tivi.
-Ra Hà Nội tham gia tổ trọng án, không làm ở đội đặc nhiệm nữa.
Cô bạn nhún vai, cũng chẳng hiểu gì đâu.
-Mày dọn dẹp đám bắp rang này đi. Sáng sớm mà ăn bắp rang.
Hoài An đặt ly nước xuống bàn, nãy đến giờ cô vẫn chăm chú nhìn tivi.
-Dạo này, mày xem phim Việt Nam hả?
Cô bạn đang lúi húi quét đống bắp vương vãi trên thảm, ngước mắt nhìn
tivi.
-À, ừ, cũng hay lắm đó.
Hoài An nghiêng đầu xem. Phim cổ trang Việt Nam sao? Trước giờ cô
đều không để mắt tới phim ảnh.
-Phim này về cái gì vậy?
-Phim Về đất Thăng Long, nói về việc vua Lý Thái Tổ dời đô về Thăng
Long ấy. Làm từ hồi đại lễ ngàn năm Thăng Long Hà Nội.
https://thuviensach.vn
-À...
Cô vẫn chăm chú xem. Thật ra cô cũng chẳng hiểu sao nó lại thu hút
mình đến thế?
_____
-Đã xác định được mục tiêu đang tiến về khu nhà trọ. Rõ?
-Đang đuổi theo, rõ!
Hoài An một tay nắm chặt súng đang giấu sau vạt áo, một tay đặt trên bộ
đàm trên tai.
Hai tên nghi phạm của một tổ chức buôn bán phụ nữ và trẻ em sang
Trung Quốc đang trú ở vùng ngoại ô Hòa Bình này. Đội của Hoài An đã
theo được nửa năm nay, cuối cùng chúng cũng lộ diện.
-Hai tên đấy đang tiến vào rừng cao su. Rõ!
-Đuổi theo, rõ!
Không xong rồi. Đột nhiên đêm nay lại biến đâu ra một tên trộm cao su.
Hắn vừa xuất hiện đã bị bọn chúng bắt được.
-Đội trưởng, bây giờ phải làm sao?
-Chia hai nhánh. Đội A vào bên trong lục soát và phục sẵn, đợi tín hiệu.
Đội B theo tôi đuổi theo. Báo cho đội cơ động đặc nhiệm đợi ngoài bìa
rừng!
-Rõ!
Hoài An đuổi theo, kính hồng ngoại không phát hiện thấy bất kì vật thể
sống nào trước mắt.
https://thuviensach.vn
-Đã phát hiện chúng chưa?
-Chưa ạ! Chúng đuổi theo tên trộm sâu vào trong rừng!
Bất thình lình, Hoài An điếng người nghe một tiếng sung vang trời.
-Không xong rồi! Chúng đã sử dụng vũ trang! Đội cơ động lập tức bao
vây khu rừng này đi!
Tên trộm xấu số đó sao phải chọn đúng ngày hôm nay để đi trộm cơ chứ!
Hoài An nheo mắt nhận tín hiệu cảm biến hồng ngoại từ phía trước mặt,
phạm vi 200m.
-Đã phát hiện mục tiêu, đội B mau vòng ra sau bao vây!
-Đội trưởng, bọn chúng có vũ trang.
-Cứ theo cách cũ mà hành động!
-Rõ!
Bọn chúng đã bắn tên trộm bị thương rồi. Hoài An nấp vào gốc cây gần
đó, ghé mắt quan sát.
Một tên túm đầu tên trộm, kề dao lên cổ.
-Ai cử mày tới đây?
Tên trộm mếu máo chắp tay xin tha. Hắn càng túm tóc kéo giật lên.
-Nói!
-Dạ em chỉ tới trộm cao su thôi, làm gì có ai sai em...
-Nói láo!
https://thuviensach.vn
Hắn vung dao sượt một nhát ngay mặt tên trộm, hắn gào lên thất thanh.
-Giờ làm sao đại ca?
-Giết nó ở đây sẽ thu hút bọn công an, thả nó đi đi!
Tên trộm quỳ rạp lạy tên đầu xỏ. Hắn rút súng kề lên thái dương tên
trộm, ngấu nghiên nói.
-Tao nói cho mày biết, chỉ cần mày nói chuyện này với ai, tao sẽ đến nhà
giết từng đứa nhà mày!
-Dạ em biết rồi, em biết rồi. Mấy anh cho em đi, em xin mấy anh!
Hắn xốc tên trộm dậy, xô đi. Tên trộm ba chân bốn cẳng lao đi mất hút.
-Đội trưởng, cơ động đã tóm tên trộm đó rồi!
-Đã tóm được bọn còn lại ở nhà trọ, đội trưởng.
Bất thình lình, Hoài An trợn trừng mắt nghe một tiếng bước chân dồn
dập đi đến, rồi hàng loạt tiếng lên đạn từ phía bọn buôn người.
Một đứa bé chạy đến, mếu máo gọi mẹ. Tên cầm đầu kia gào lên.
-Bọn mày canh giữ cái quái gì thế hả? Bắt nó lại!
-Đội trưởng, nguy rồi! Bọn trẻ thấy người lạ đến cứu, sợ hãi chạy tán
loạn rồi! Không ngờ bọn chúng giữ bọn trẻ dưới hầm!
Hoài An nghiến răng nhìn phía xa kia, năm sáu đứa bé chạy ào đến, tiếng
khóc âm vang cả một khu rừng.
-Mau bắt chúng lại! Bọn nhãi chết tiệt!
https://thuviensach.vn
Hắn rút súng bắn lên trời, bọn trẻ gào lên thất thanh rồi ôm tai chạy tán
loạn.
-Đại ca, nổ súng ở đây bọn kiểm lâm đến mất!
-Ở địa bàn của tao không có kiểm lâm, đồ ngu! Mau đi bắt chúng lại!
Tên kia gật đầu rồi vác súng lao đến. Hoài An nghiến răng, quá nguy
hiểm. Ở đây quá nhiều trẻ con, chúng nó lại sợ hãi chạy như thế rất dễ
trúng đạn. Cả hai người bọn chúng đều có súng.
-Đội trưởng, bây giờ phải làm sao?
-Các anh dụ tên đó đi ra xa đi, tên cầm đầu để tôi.
-Rõ!
Hoài An nhìn hắn, tên cầm đầu đang cắn một mẩu thuốc lá, mắt láo liêng
nhìn quanh. Cô vùng chạy. Hắn thấy động, ngoác nhìn tên kia.
-Chết tiệt! Ở đây bắt hết bọn chúng cho tao! Một đứa cũng không để
thoát!
-Dạ!
Hoài An lên đạn, cô trượt xuống một con dốc. Hắn đuổi tới, đứng trên
dốc nheo mắt nhìn xuống khu rừng tối om. Hoài An đưa súng lên bắn vào
chân hắn. Hắn gào lên rồi ngã lăn xuống dốc. Hoài An lao đến đá súng trên
tay hắn ra, hắn lại thất thanh ôm bàn tay mình.
-Khốn khiếp!
Hắn gượng đứng dậy, lao đến. Hoài An khom người tránh nắm đấm kia,
cô xoay chân đá thẳng lên lưng hắn. Hắn ngã lăn ra.
https://thuviensach.vn
-Mày là đứa nào!
Hoài An không phí lời với bọn lưu manh. Chúng chỉ kéo dài thời gian để
nghĩ cách trốn thôi! Cô chạm vào bộ đàm trên tai.
-Đến khu vực D1 bắt tên cầm đầu đi.
Hắn nhếch mép cười.
-Thì ra là bọn công an!
Bất chợt, một đứa trẻ từ đâu vừa khóc vừa chạy đến. Hắn như một tia
chớp lao đến túm lấy tóc nó. Hoài An nghiến răng nhìn đứa bé từ đâu ngã
xuống ngay chỗ hắn, cô trừng mắt chẳng thể làm gì!
Con bé òa lên nức nở. Nó nắm lấy bàn tay to lớn đang siết lấy tóc nó mà
gào to.
-D1 cần viện trợ, nhanh.
Hắn rút dao dưới giày, kề lên cổ con bé, máu chảy một đường.
-Bỏ súng xuống!
Hoài An ngấu nghiến ném khẩu súng lục xuống nền lá khô. Hắn liếc nhìn
nó rồi kéo theo con bé tiến lại đó.
-Tránh ra, nếu không tao giết nó!
Hoài An luồn tay ra sau áo. Cô đưa một tay về phía trước hắn.
-Được rồi, thả con bé ra đi.
Con bé gào lên, hắn xốc con bé, vết thương sâu thêm.
-Câm mồm!
https://thuviensach.vn
Hoài An căng thẳng nhìn lên, đồng đội cô đã vào thế thủ cả, súng đều đã
vào tầm ngắm.
-Đồng bọn của anh đều đã bị bắt, nếu anh thả con bé ra, anh sẽ được
khoan hồng!
-Mày câm đi!
Bất thình lình, con bé cắn phập vào bàn tay hắn. Hắn thất kinh ném con
bé ra. Nó lao đến chỗ Hoài An.
Hắn lao đến nhặt lấy khẩu súng. Hoài An nhanh như chớp rút súng
phòng ra.
-Đội trưởng!
-Bắn đi!
-Mày chết đi!
Tiếng súng nổ vang trời, vang cả trong màn đêm tịch mịch.
Hoài An nghiến răng nhìn tên cầm đầu đứng như trời trồng, cả người hắn
loang lổ những vết bắn.
Cuối cùng, hắn buông súng, ngã khuỵu.
Nhưng, hình như tất thảy thanh âm đều trở nên ù ù hỗn tạp trong tai Hoài
An.
-Đội trưởng!
Tiếng đồng đội gào lên, cô nhăn mặt nhìn đứa trẻ đang bám lấy mình
mếu máo, cả tiếng khóc của đứa bé tự nhiên cũng trở nên vang vọng đến
ngạt thở.
https://thuviensach.vn
Trên trời, bỗng nhiên một cơn sấm sét rẽ ngang bầu trời, rẽ ngang cả màn
đêm yên tĩnh.
Cơn đau truyền đến từ phía ngực phải làm Hoài An chau mày.
Trước mắt cô, đồng đội lao đến, gương mặt ai cũng thảng thốt tái đi.
Hoài An ngã ra sau.
Khung cảnh trước mắt cô, bỗng dưng nhòe đi, rồi bỗng dưng sáng bừng
lên một màu trắng toát.
Hóa ra, đây là thiên đường?
https://thuviensach.vn
NGÀY HOA LƯ NGƯỢC GIÓ
ViVu
www.dtv-ebook.com
2. Nơi Đâu?
Không, nơi đây không phải thiên đàng.
Dần dần trước mắt cô hiện ra màu của bầu trời, của những áng mây xanh
vô tận đang trôi. Xung quanh, cô cảm nhận được màu xanh của cỏ, của gió,
của thiên nhiên.
Tại sao, nơi đây dường như là thiên đàng, lại dường như không phải.
Đau đớn vẫn truyền từ ngực phải, càng ngày càng đau. Đau đến phát
khóc...
Rồi, trước mắt cô xuất hiện một người con trai với vẻ mặt hoảng hốt,
nhưng lại khiến người ta xao xuyến đến nao lòng.
Hoài An chỉ biết, những gì anh ta nói sau đó, cô không nghe được nữa.
_______
Hoài An mở mắt, mi mắt cô nặng trịch, chắc chắn đã hôn mê ba bốn
ngày rồi. Cô chau mày nhìn lên trần nhà với những cột gỗ kì lạ. Chẳng phải
đã hạ được bọn buôn người rồi sao? Bọn chúng còn bắt cô đến nơi này?
Vết thương từ ngực phải đau nhức, cô nhìn xuống người. Trên người cô
mặc một bộ đồ lụa màu lục, cổ áo bắt chéo như phim cổ trang
Cô gượng ngồi dậy, ngước mắt nhìn quanh. Cô không bị trói, có thể bọn
người này nghĩ cô bị thương nên không trói cô. Nhưng cũng thật lạ, nếu đã
bắt cô tại sao còn băng bó cho cô làm gì?
https://thuviensach.vn
Hoài An nghi hoặc nhìn xuống vết thương. Càng kì lạ, vết thương do đạn
và sau phẫu thuật làm gì nhẹ như vậy? Khoảng cách hắn đứng gần cô cũng
đủ để lấy mạng cô, làm sao có thể không đau đến chết đi sống lại được?
Trong đầu Hoài An dấy lên bao nhiêu là nghi ngờ, cô ngồi hẳn dậy, toan
bước xuống giường đã nhìn thấy một đôi hài để sẵn.
Cái quái gì đây?
Cánh cửa vội mở, một cô gái trẻ bước vào, vừa thấy cô tỉnh đã mếu máo.
-Tiểu thư, tiểu thư tỉnh lại rồi.
Tiểu..thư?
Hoài An chau mày nhìn cô gái đang hướng về phía mình. Cô giật phăng
tay khỏi tay cô ta, ngước cặp mắt phòng thủ sắc bén.
-Cô là ai?
-Tiểu thư không nhận ra em sao? Em là Ngọc, là nô tì của tiểu thư mà.
Cái gì mà tiểu thư, cái gì mà nô tì?
-Ông trời ơi là ông trời, tiểu thư vừa đến Đại Hoàng đã xảy ra chuyện rồi.
Em làm sao ăn nói với lão gia ở quê đây...
Hoài An thấy cô gái kia khóc thì lấy làm lúng túng. Cô vỗ vỗ vai cô ta.
-Được rồi đừng khóc nữa.
Lúc này Hoài An mới để ý. Cô gái này lạ thật, ăn mặc như mấy người
trong phim cô xem ở VTV3 hôm qua. Đầu tóc cũng khác với người khác
nữa.
-Nói cho tôi biết tôi đang ở đâu được không?
https://thuviensach.vn
Cô gái kia quệt tay ngang mắt rồi nói.
-Dạ ở đạo Đại Hoàng.
-Đạo...Đại Hoàng?
Là ở đâu? Địa danh này cô chưa từng nghe đến trong suốt nửa năm đến
Hà Nội. Vùng địa phương sao?
-Ai đưa tôi về đây thế?
-Dạ là Điện tiền tướng quân đưa người về.
Điện tiền...tướng quân? Đóng phim cổ trang sao? Hoài An bất giác nhìn
xuống cơ thể mình, lại chạy ra phía gương, nhìn chính bản thân mình phản
chiếu trên gương.
-Da dẻ này, không phải là cải lão hoàn đồng rồi đấy chứ!
Cô tự nhéo lên mặt mình, cũng không phải là mơ.
-Tiểu thư người sao vậy?
Hoài An quay sang cô gái tên Ngọc.
-Tôi tên là gì?
-Tiểu thư là Lý Hoài An, con của Lý tổng trấn trong đạo Châu Hoan.
Hoài An thấy trời đất như chao đảo. Lý? Cô họ Lý? Sao có thể? Lại còn
là con của tổng trấn gì đó? Cô rõ ràng là trẻ mồ côi, lớn lên ở cô nhi viện
kia mà!
Hoài An đủ thông minh để hiểu, cách nói này, cách ăn mặc này, đây
không phải là thời đại của cô nữa rồi, đây không phải là thế kỉ 21, cô không
còn là trưởng Đội trọng án Tổng cục an ninh Việt Nam nữa rồi.
https://thuviensach.vn
-Tiểu thư người không nhớ gì hết sao? Chẳng lẽ người bị thương nặng
đến nỗi đầu óc cũng bị tổn thương rồi?
-Tôi, năm nay bao nhiêu tuổi thế?
-Tiểu thư sinh năm Đinh Hợi, năm nay 16 tròn ạ.
Hoài An thất kinh nhìn gương đồng. 16 tuổi? Vậy là ông trời cho cô trẻ
lại sao? Ở thời hiện đại cô đã hai mươi sáu. Vậy là cô đã có cơ hội sống lại
những năm tháng thanh xuân mà cô đã dùng để ngày đêm ôn luyện để vào
học viện quân sự, và vùi cả thời gian đẹp nhất của người con gái để truy bắt
những tên tội phạm nguy hiểm, bảo vệ an ninh nước nhà.
-Cô nói, tôi bị thương. Vậy tại sao tôi bị thương?
Lúc này Ngọc mới cúi mặt.
-Dạ vì, vì tiểu thư muốn đi tìm, đi tìm Lý tướng quân.
Lý tướng quân? Đi tìm trai để rồi bị thương sao? Cô của quá khứ đã làm
gì thế này? Thật không hiểu nỗi!
-Lý tướng quân đó là ai?
Ngọc mếu máo ngồi xuống bên cô.
-Tiểu thư, đến Lý tướng quân người cũng không nhớ sao?
Cô lắc đầu. Chẳng lẽ là anh em. Người đó cũng họ Lý.
Ngọc gạt nước mắt.
-Chuyện này em nên để tiểu thư tự nhận ra thì hơn. Em không dám nói.
Lại còn úp mở!
https://thuviensach.vn
Hoài An thở dài, cô trước giờ ghét nhất cái gì không rõ ràng. Một cảnh
sát như cô trắng là trắng, đen là đen.
Cô bảo muốn ra ngoài. Ngọc liền ngăn cản vì bảo vết thương vẫn chưa
khỏi. Cô kiên quyết, đến một lúc thì Ngọc chịu thua, đành phải đem nước
cho cô rửa mặt rồi chải chuốt cho cô.
Hoài An khoác lên người một bộ váy voan rất dài, dài đến lết đất. Cô
trước giờ luôn gọn gàng, có ai đi truy lùng tội phạm mà mặc đồ vướng víu
thế này không? Thời đại này đã là thời nào rồi? Cách may mặc còn xưa cũ
thế này, vậy bây giờ là khoảng thời gian cách cô mấy trăm năm?
-Sao tiểu thư đi nhanh thế ạ?
Ngọc hì hộc đuổi theo. Hoài An đằng hắng rồi nhấc váy bước lên cầu.
-Ấy sao tiểu thư nhấc váy cao thế?
-Được rồi mà, không cần phải lo cho tôi nữa đâu. Cô cứ đi làm việc của
cô đi.
-Nhưng mà việc của em là đi theo tiểu thư mà...
Hoài An ngửa cổ hít một hơi thật sâu rồi cũng bước đi tiếp.
-Đây là đâu thế?
-Dạ, là phủ Quốc sư.
Quốc sư?
Quốc sư là quan, phải rồi.
-Bây giờ, là thời vua nào thế?
Ngọc trừng mắt ngạc nhiên, rồi nghiêng đầu lẩm bẩm.
https://thuviensach.vn
-Là năm vua Ứng Thiên ạ.
Năm vua Ứng Thiên là vua nào trời ạ!
-Vậy, tại sao tôi lại ở trong phủ Quốc sư?
-Chuyện này nói ra thì dài lắm ạ. Quốc sư và Lý thiền sư là tri kỉ, Lý
thiền sư lại là chú ruột của người.
Vậy rốt cuộc là ai? Thời đại này là thời đại nào? Và, cô bây giờ là ai?
Băng qua một khu vườn thoáng đãng với hòn giả sơn hùng vĩ, Hoài An
bất ngờ tìm ra một vườn cây bonsai đẹp như tranh vẽ. Chúng toàn là những
thân cây hình dáng hết sức kiều diễm, chắc hẳn chủ nhân của chúng đã bỏ
không ít công sức để chăm sóc.
Cô đi đến, chạm tay lên những thân cây uốn lượn mềm dẻo. Thật là kỳ
công, cả mảnh vườn này chắc phải lên đến gần trăm cây, cây nào cây nấy
đẹp như trong tiên cảnh.
-Cây này cũng là Quốc sư trồng sao?
-Vâng ạ, Quốc sư rất yêu cây cảnh, cũng thường xuyên đến đây chăm
cây. Đằng đó là tiểu đình, Quốc sư hay ngồi ở đó ngâm thơ đọc sách.
Người phong kiến cũng thật nhàn rỗi, có thời gian để đọc sách ngâm thơ
nữa kia.
Hoài An hiếu kì đi về phía tiểu đình kia.
Một làn gió thổi đến, khiến Hoài An túm lấy những lọn tóc mình tùy ý
tung bay. Nơi tiểu đình, một người thanh niên đang ngồi đọc sách. Cả
khung cảnh này tuyệt mỹ như một bức tranh thủy mặc, đẹp đến ngỡ ngàng.
Thì ra người xưa cũng vậy, cảnh xưa cũng vậy, mang đầy chất thơ.
https://thuviensach.vn
Người đó quay đầu nhìn cô. Hoài An ngỡ ngàng nhận ra gương mặt đã
xuất hiện trong tầm mắt trước lúc cô ngất đi. Gương mặt với những đường
nét sắc bén và anh tuấn đến ngỡ ngàng.
Người đó, hình như ánh mắt đang long lanh nhìn cô mừng rỡ, rồi y đặt
quyển sách xuống, như một ngọn gió lao đến bên cô.
Hoài An thấy chân mình như bị chôn chặt dưới đất, không thể né tránh
chàng trai lạ mặt đang tiến gần đến mình.
-Hoài An...
Giọng nói một người sao có thể mê hoặc đến thế? Cả hai mươi sáu năm
sống trên đời cô chưa từng nghe thấy một chất giọng nào ấm áp và quyến
rũ đến vậy. Là chất giọng miền Bắc ngọt ngào đến tan chảy.
Nhưng rồi cô lắc đầu, lùi lại một bước, ánh mắt xa lạ nhìn y.
Hình như trong mắt chàng thanh niên kia xuất hiện một màn đêm choáng
lấy, bàn tay y lơ lửng trong không trung, không dám nắm lấy tay cô.
Ngọc vội chạy lên, cúi đầu thưa.
-Tướng quân, tiểu thư từ khi tỉnh lại, đã không còn nhớ chuyện ngày xưa
nữa.
-Sao?
Chàng thanh niên kia thất thần đổ lên cô, ánh mắt y buồn bã khiến cả
người nhìn cũng tự dưng đau lòng. Hoài An vội nhăn mặt. Không được,
thời đại phong kiến xem mạng người rẻ rúng này, phải hết sức cẩn thận mới
được. Đây là ai, cô cũng còn chưa biết.
Nhưng Ngọc gọi người này là tướng quân. Chẳng lẽ là vị Lý tướng quân
mà cô của quá khứ đã đi tìm? Là anh trai của cô sao? Anh em có thể nhìn
https://thuviensach.vn
nhau bằng ánh mắt tình tứ bi ai thế này ư?
-Nàng không nhớ ta sao?
Hoài An rùng mình. Chàng trai này vừa gọi cô là nàng.
Ngọc thấy thế liền cúi đầu lui đi. Hoài An bị bỏ lại một mình với người
đối diện, đâm ra khó xử. Cô thật sự không biết người này với cô của quá
khứ có quan hệ gì, cũng không biết phải nói những gì?
-Anh là...anh trai của tôi sao?
Thế giới dường như sụp đổ nơi đáy mắt y. Hoài An mím môi chặt. Y ôm
l
Mục lục
1. Hiểm Nguy
2. Nơi Đâu?
3. Tình Nhân?
4. Biến Chuyển
5. Duyên Tương Ngộ
6. Trốn Đi
7. Ngược Lối
8. Rời Xa
9. Mưu Kế
10. Khởi Án
11. Lung Lay
12. Che Giấu
13. Cùng Nhau
14. Mẫu Thân
15. Đi
16. Hãm Hại
17. Thua Cuộc
18. Chân Tướng
19. Phản
20. Mã Yên
21. Hơi Tàn
22. Mất Mát
23. Loạn Lạc
24. Mưu Đồ
25. Li Biệt
26. Ngộ Ra
27. Bên Nhau
28. Tâm Can
29. Đắm Say
30. Quay Về
31. Uất Hận
32. Đau Lòng
33. Biến Chuyển
34. Thanh Xuân
35 End. Tận Cùng
https://thuviensach.vn
NGÀY HOA LƯ NGƯỢC GIÓ
ViVu
www.dtv-ebook.com
1. Hiểm Nguy
Trời đã vào đêm, khu phố cảng Sài Gòn đã bắt đầu lên đèn. Tiếng hò reo
của những người trẻ say khướt nhộn nhịp, quả thật, Sài Gòn là thành phố
không ngủ.
Phía dưới chân cầu Khánh Hội, tiếng nhạc và tiếng cạn ly náo nhiệt cả
không gian.
-Đội trưởng, hướng hai giờ.
Hoài An tay cặp một thúng đồ, chứa đầy xoài, cóc, trứng cút để bán dọc
ven các quán ăn bên đường.
-Tên đội nón đen, áo khoác jean.
-Đã thấy.
Hoài An len lỏi qua dòng người đang ngả nghiêng đàn hát theo men say.
Khung cảnh hỗn tạp này, quả là thời cơ để bọn chúng thực hiện giao dịch.
-Em ơi lấy bọn anh một bịch đậu phộng đi.
Hoài An ngước nhìn thanh niên mặt mày đỏ lự đang níu lấy chiếc thúng
của cô.
-Đội trưởng, bọn chúng đã giao dịch xong rồi. Đội A sẽ đuổi theo tên
mới đến!
-Được.
https://thuviensach.vn
Hoài An cười khẽ, cô đẩy tay anh chàng kia ra.
-Em không có bán anh ạ.
Thanh niên kia ngệch mặt ra, bạn bè anh ta phá lên trêu đùa.
-Này! Anh nói em đó, mặt mày cũng xinh xắn đấy.
Hoài An gỡ tay anh ta ra, nhanh chóng bước đi.
-Này!
Anh ta túm lấy vai cô hét lên. Cả khu cảng dường như bất ngờ quay lại
nhìn. Sài Gòn là vậy, dễ thương lắm. Người Sài Gòn luôn hiếu kì và quan
tâm nhau. Nhưng hình như đây không phải đúng lúc!
Tên đội mũ lưỡi trai đang đứng tựa vào cột điện kia đột nhiên quay sang,
thấy cặp mắt sáng gắt của Hoài An liền vùng chạy.
Hoài An nghiến răng hất tung bàn tay của chàng trai kia, ném lại thúng
đồ rồi điên cuồng đuổi theo.
-Tránh ra!
Hoài An lách qua đám đông, đuổi theo hắn giữa phồ như vậy là không
nên!
-Hắn đang chạy về phía phố đi bộ! Lập tức báo với đội cơ động, không
được manh động! Nghe rõ?
Tiếng rè rè của bộ đàm đeo tai đáp trả bằng tiếng vâng rõ to. Cô ngấu
nghiến nhìn quanh. Hôm nay là cuối tuần, người ở phố đi bộ rất nhiều, đặc
biệt là trẻ em. Không thể manh động!
https://thuviensach.vn
Một toán cảnh sát cơ động ập đến, di tản tất cả những người đang trên
đường chạy.
-Cảnh sát đây! Đứng lại đó!
Tiếng còi hú vang trời, dòng xe chen chúc nhau đứng lại.
-Chết tiệt, xe cảnh sát không vào được, đội trưởng!
-Đội trưởng, cô vẫn đuổi theo hắn sao?
-Phải, cho một đội cơ động đến trước tượng Bác đi!
-Vâng!
Tên đội mũ kia vẫn điên cuồng gào lên đẩy những người dân ra hai bên,
hắn ngoái đầu nhìn ra sau rồi ngấu nghiến chửi.
Hai bên dòng người bắt đầu lao xao và tiếng camera liên tục nháy.
-Đứng lại!
Hoài An dồn hết sức đuổi theo tên áo đen, hắn thấm mệt rồi, bước chân
cũng loạng choạng.
-Đội trưởng, cơ động đã xác định được hắn.
-Giải tán đám đông đi!
Hoài An phóng chân lao đến, đạp ngay vào cẳng chân hắn. Hắn mất đà
đau đớn gào lên rồi ngã ập về phía trước. Cô nhanh như chớp tóm lấy hai
tay hắn giữ ngược ra sau. Cảnh sát cơ động ập đến, tay vác súng, đứng dàn
hàng ngăn cách người dân hiếu kì.
Tiếng còng tra vào tay, hắn ngấu nghiến chửi. Mặt trầy bê bết máu.
https://thuviensach.vn
Một cảnh sát vác súng tiến đến gần, đứng che cô.
-Đội trưởng, đi ngay thôi, sợ sẽ bị chụp hình.
Hoài An gật đầu rồi lao về phía chiếc xe Vios đen tuyền đang được cảnh
sát giao thông hộ tống.
Cánh cửa kính mở toang. Hoài An xốc lại áo vest ngoài rồi bước vào căn
phòng lát gạch sáng bóng.
Những cảnh sát ngồi trong phòng lập tức đứng dậy.
-Đội trưởng.
Hoài An gật đầu, mắt ngước về phía phòng làm việc nhỏ sau lớp kính
đằng kia.
Cô ngồi phịch xuống chiếc ghế xoay. Kim đồng hồ vừa nhích sang hai
giờ sáng.
Một viên cảnh sát gõ cửa bước vào.
-Sếp, cấp trên cho gọi chị.
Nhìn gương mặt thấp thỏm của anh ta, Hoài An biết là có chuyện không
hay rồi. Làm loạn giữa lòng thành phố thế này, có bắt được nghi phạm
trong đường dây buôn bán ma túy lớn nhất Sài Gòn cũng không chuộc hết
tội.
-Được rồi, tôi tới ngay.
Hoài An gõ cửa, bên trong vọng ra tiếng nói ồm ồm già dặn.
-Vào đi.
https://thuviensach.vn
Cô điềm nhiên nhìn thiếu tướng đang ngồi giữa một chiếc bàn lớn, ánh
mắt vô cùng nghiêm nghị.
-Cô ngồi đi.
Hoài An cúi đầu rồi làm y lời. Trước giờ cô với Phó tổng cục trưởng
cũng rất thân, hôm nay ông mặt nặng mày nhẹ như thế này, chắc chắn là
không hay rồi.
-Vụ việc hôm nay, cô bắt được nghi phạm là chuyện đáng tuyên dương.
Làm rất tốt.
Cô lặng lẽ cười. Sau một câu tán thưởng bao giờ cũng là một tin xấu, cô
đã chuẩn bị tinh thần rồi.
-Rốt cuộc là đình chỉ bao lâu ạ?
Thiếu tướng thở dài, lấy trong ngăn kéo ra một phong thư.
-Hoài An, tôi biết cô cũng lâu rồi. Một cảnh sát thực lực như cô, mất đi
tôi cũng tiếc lắm.
Hoài An chau mày đón lấy lá thư.
-Sao ạ?
-Đây là công văn khẩn từ Tổng cục trưởng. Vì cô đã để lộ danh tính ở Sài
Gòn rồi, bây giờ cấp trên cho cô chuyển công tác ra Bắc.
-Ra Bắc sao?
Hoài An nhăn mặt. Cô lắc đầu siết chặt phong thư.
-Những lần trước đều là đình chỉ công tác, tại sao lần này phải chuyển ra
Bắc?
https://thuviensach.vn
-Mức độ của băng đảng mà cô vừa tóm khá nghiêm trọng, chỉ thị cũng là
muốn tốt cho cô. Ngoài ra, phía công an Hà Nội cũng đang thiếu người
trong tổ trọng án. Tổng cục cũng biết thực lực của cô nên mới chuyển cô ra
đó thôi.
Hoài An nhìn phong thư niêm phong kĩ càng rồi nhìn thiếu tướng. Cô thở
dài. Nếu đây đã là lệnh thì thoái thác được sao?
_____
Hoài An ném mình xuống chiếc giường lớn. Cô thở dài nhìn trần nhà,
sáng sớm ngày kia đã phải đi. Cô cũng phải tranh thủ thu xếp mọi việc ở
Sài Gòn. Cuộc sống của một cảnh sát đặc nhiệm là nay đây mai đó, nên
phòng ốc của cô cũng chẳng bày bừa gì.
Bất chợt, Hoài An nghe tiếng ti vi ngoài phòng khách. Cô lập tức chau
mày.
Cánh cửa phòng ngủ mờ hờ, Hoài An ghé mắt nhìn ra cuối hành lang. Cô
luồn tay ra sau lưng, rút súng.
Không lẽ bọn chúng đánh hơi nhanh đến mức đã tìm ra chỗ cô ở rồi?
Hoài An bước từng bước trên sàn gỗ, cô tựa vào tường, ghé mắt nhìn
xuống phòng khách. Ti vi đang mở, nhưng không có người.
Bóng một người trải trên nền thảm, Hoài An lập tức đu người trên thành
cầu thang dẫn, nhảy phóc xuống, tay siết chặt lấy khẩu súng lục hướng
thẳng về phía tên đột nhập.
-Giơ tay lên!
Bát bắp rang đổ ập xuống đất, văng tung tóe. Cô gái với bím tóc đuôi
tôm phía sau kinh hãi giơ tay lên trời, mếu máo.
https://thuviensach.vn
-An à! Là tao mà...
Hoài An thở hắt ra rồi thu súng, cô khóa chốt súng rồi cất vào sau lưng
mình.
-Mày làm gì ở đây giờ này?
-Tối qua thấy mày trên mạng nên tao qua đây kiểm tra mày thôi.
Hoài An ngồi xuống ghế sofa, ngả đầu ra sau, tay xoa trán. Phải rồi, sức
lan truyền của mạng xã hội kinh khủng thế nào, cô cũng đã thấy người của
Cục an ninh mạng làm việc.
-Bây giờ nổi tiếng dễ thật nhỉ?
Cô bạn thân ào đến ngồi kế Hoài An, lấy điện thoại ra mở facebook rồi
đưa cho cô.
-Mày xem nè. Người ta đang bình luận về mày đó.
-Phố đi bộ thất thủ?
Hoài An chộp lấy điện thoại cô bạn, lướt qua những dòng bình luận của
cư dân mạng.
"Thật là giống phim Hollywood!"
"Fast and Furious phiên bản Sài Gòn!"
"Hành động thế này thì nguy hiểm cho dân quá, nó rút súng ra nả cả bọn
thì về chầu ông bà!"
"Hèn gì phố đi bộ lúc nào cũng đầy cảnh sát cơ động!"
"Cô cảnh sát đó xinh nhỉ?"
https://thuviensach.vn
Hoài An ném chiếc điện thoại xuống ghế rồi bỏ vào bếp rót nước.
-Nhờ vậy mà tao sắp được một chuyến du lịch không ngày về ra Hà Nội
rồi.
-Mày bị thuyên chuyển hả?
-Chứ giờ như vậy, sống nổi sao?
-Mày làm như ra Hà Nội người ta không xài facebook?
Hoài An cầm ly nước rồi đi ra nhìn chương trình đang chiếu trên tivi.
-Ra Hà Nội tham gia tổ trọng án, không làm ở đội đặc nhiệm nữa.
Cô bạn nhún vai, cũng chẳng hiểu gì đâu.
-Mày dọn dẹp đám bắp rang này đi. Sáng sớm mà ăn bắp rang.
Hoài An đặt ly nước xuống bàn, nãy đến giờ cô vẫn chăm chú nhìn tivi.
-Dạo này, mày xem phim Việt Nam hả?
Cô bạn đang lúi húi quét đống bắp vương vãi trên thảm, ngước mắt nhìn
tivi.
-À, ừ, cũng hay lắm đó.
Hoài An nghiêng đầu xem. Phim cổ trang Việt Nam sao? Trước giờ cô
đều không để mắt tới phim ảnh.
-Phim này về cái gì vậy?
-Phim Về đất Thăng Long, nói về việc vua Lý Thái Tổ dời đô về Thăng
Long ấy. Làm từ hồi đại lễ ngàn năm Thăng Long Hà Nội.
https://thuviensach.vn
-À...
Cô vẫn chăm chú xem. Thật ra cô cũng chẳng hiểu sao nó lại thu hút
mình đến thế?
_____
-Đã xác định được mục tiêu đang tiến về khu nhà trọ. Rõ?
-Đang đuổi theo, rõ!
Hoài An một tay nắm chặt súng đang giấu sau vạt áo, một tay đặt trên bộ
đàm trên tai.
Hai tên nghi phạm của một tổ chức buôn bán phụ nữ và trẻ em sang
Trung Quốc đang trú ở vùng ngoại ô Hòa Bình này. Đội của Hoài An đã
theo được nửa năm nay, cuối cùng chúng cũng lộ diện.
-Hai tên đấy đang tiến vào rừng cao su. Rõ!
-Đuổi theo, rõ!
Không xong rồi. Đột nhiên đêm nay lại biến đâu ra một tên trộm cao su.
Hắn vừa xuất hiện đã bị bọn chúng bắt được.
-Đội trưởng, bây giờ phải làm sao?
-Chia hai nhánh. Đội A vào bên trong lục soát và phục sẵn, đợi tín hiệu.
Đội B theo tôi đuổi theo. Báo cho đội cơ động đặc nhiệm đợi ngoài bìa
rừng!
-Rõ!
Hoài An đuổi theo, kính hồng ngoại không phát hiện thấy bất kì vật thể
sống nào trước mắt.
https://thuviensach.vn
-Đã phát hiện chúng chưa?
-Chưa ạ! Chúng đuổi theo tên trộm sâu vào trong rừng!
Bất thình lình, Hoài An điếng người nghe một tiếng sung vang trời.
-Không xong rồi! Chúng đã sử dụng vũ trang! Đội cơ động lập tức bao
vây khu rừng này đi!
Tên trộm xấu số đó sao phải chọn đúng ngày hôm nay để đi trộm cơ chứ!
Hoài An nheo mắt nhận tín hiệu cảm biến hồng ngoại từ phía trước mặt,
phạm vi 200m.
-Đã phát hiện mục tiêu, đội B mau vòng ra sau bao vây!
-Đội trưởng, bọn chúng có vũ trang.
-Cứ theo cách cũ mà hành động!
-Rõ!
Bọn chúng đã bắn tên trộm bị thương rồi. Hoài An nấp vào gốc cây gần
đó, ghé mắt quan sát.
Một tên túm đầu tên trộm, kề dao lên cổ.
-Ai cử mày tới đây?
Tên trộm mếu máo chắp tay xin tha. Hắn càng túm tóc kéo giật lên.
-Nói!
-Dạ em chỉ tới trộm cao su thôi, làm gì có ai sai em...
-Nói láo!
https://thuviensach.vn
Hắn vung dao sượt một nhát ngay mặt tên trộm, hắn gào lên thất thanh.
-Giờ làm sao đại ca?
-Giết nó ở đây sẽ thu hút bọn công an, thả nó đi đi!
Tên trộm quỳ rạp lạy tên đầu xỏ. Hắn rút súng kề lên thái dương tên
trộm, ngấu nghiên nói.
-Tao nói cho mày biết, chỉ cần mày nói chuyện này với ai, tao sẽ đến nhà
giết từng đứa nhà mày!
-Dạ em biết rồi, em biết rồi. Mấy anh cho em đi, em xin mấy anh!
Hắn xốc tên trộm dậy, xô đi. Tên trộm ba chân bốn cẳng lao đi mất hút.
-Đội trưởng, cơ động đã tóm tên trộm đó rồi!
-Đã tóm được bọn còn lại ở nhà trọ, đội trưởng.
Bất thình lình, Hoài An trợn trừng mắt nghe một tiếng bước chân dồn
dập đi đến, rồi hàng loạt tiếng lên đạn từ phía bọn buôn người.
Một đứa bé chạy đến, mếu máo gọi mẹ. Tên cầm đầu kia gào lên.
-Bọn mày canh giữ cái quái gì thế hả? Bắt nó lại!
-Đội trưởng, nguy rồi! Bọn trẻ thấy người lạ đến cứu, sợ hãi chạy tán
loạn rồi! Không ngờ bọn chúng giữ bọn trẻ dưới hầm!
Hoài An nghiến răng nhìn phía xa kia, năm sáu đứa bé chạy ào đến, tiếng
khóc âm vang cả một khu rừng.
-Mau bắt chúng lại! Bọn nhãi chết tiệt!
https://thuviensach.vn
Hắn rút súng bắn lên trời, bọn trẻ gào lên thất thanh rồi ôm tai chạy tán
loạn.
-Đại ca, nổ súng ở đây bọn kiểm lâm đến mất!
-Ở địa bàn của tao không có kiểm lâm, đồ ngu! Mau đi bắt chúng lại!
Tên kia gật đầu rồi vác súng lao đến. Hoài An nghiến răng, quá nguy
hiểm. Ở đây quá nhiều trẻ con, chúng nó lại sợ hãi chạy như thế rất dễ
trúng đạn. Cả hai người bọn chúng đều có súng.
-Đội trưởng, bây giờ phải làm sao?
-Các anh dụ tên đó đi ra xa đi, tên cầm đầu để tôi.
-Rõ!
Hoài An nhìn hắn, tên cầm đầu đang cắn một mẩu thuốc lá, mắt láo liêng
nhìn quanh. Cô vùng chạy. Hắn thấy động, ngoác nhìn tên kia.
-Chết tiệt! Ở đây bắt hết bọn chúng cho tao! Một đứa cũng không để
thoát!
-Dạ!
Hoài An lên đạn, cô trượt xuống một con dốc. Hắn đuổi tới, đứng trên
dốc nheo mắt nhìn xuống khu rừng tối om. Hoài An đưa súng lên bắn vào
chân hắn. Hắn gào lên rồi ngã lăn xuống dốc. Hoài An lao đến đá súng trên
tay hắn ra, hắn lại thất thanh ôm bàn tay mình.
-Khốn khiếp!
Hắn gượng đứng dậy, lao đến. Hoài An khom người tránh nắm đấm kia,
cô xoay chân đá thẳng lên lưng hắn. Hắn ngã lăn ra.
https://thuviensach.vn
-Mày là đứa nào!
Hoài An không phí lời với bọn lưu manh. Chúng chỉ kéo dài thời gian để
nghĩ cách trốn thôi! Cô chạm vào bộ đàm trên tai.
-Đến khu vực D1 bắt tên cầm đầu đi.
Hắn nhếch mép cười.
-Thì ra là bọn công an!
Bất chợt, một đứa trẻ từ đâu vừa khóc vừa chạy đến. Hắn như một tia
chớp lao đến túm lấy tóc nó. Hoài An nghiến răng nhìn đứa bé từ đâu ngã
xuống ngay chỗ hắn, cô trừng mắt chẳng thể làm gì!
Con bé òa lên nức nở. Nó nắm lấy bàn tay to lớn đang siết lấy tóc nó mà
gào to.
-D1 cần viện trợ, nhanh.
Hắn rút dao dưới giày, kề lên cổ con bé, máu chảy một đường.
-Bỏ súng xuống!
Hoài An ngấu nghiến ném khẩu súng lục xuống nền lá khô. Hắn liếc nhìn
nó rồi kéo theo con bé tiến lại đó.
-Tránh ra, nếu không tao giết nó!
Hoài An luồn tay ra sau áo. Cô đưa một tay về phía trước hắn.
-Được rồi, thả con bé ra đi.
Con bé gào lên, hắn xốc con bé, vết thương sâu thêm.
-Câm mồm!
https://thuviensach.vn
Hoài An căng thẳng nhìn lên, đồng đội cô đã vào thế thủ cả, súng đều đã
vào tầm ngắm.
-Đồng bọn của anh đều đã bị bắt, nếu anh thả con bé ra, anh sẽ được
khoan hồng!
-Mày câm đi!
Bất thình lình, con bé cắn phập vào bàn tay hắn. Hắn thất kinh ném con
bé ra. Nó lao đến chỗ Hoài An.
Hắn lao đến nhặt lấy khẩu súng. Hoài An nhanh như chớp rút súng
phòng ra.
-Đội trưởng!
-Bắn đi!
-Mày chết đi!
Tiếng súng nổ vang trời, vang cả trong màn đêm tịch mịch.
Hoài An nghiến răng nhìn tên cầm đầu đứng như trời trồng, cả người hắn
loang lổ những vết bắn.
Cuối cùng, hắn buông súng, ngã khuỵu.
Nhưng, hình như tất thảy thanh âm đều trở nên ù ù hỗn tạp trong tai Hoài
An.
-Đội trưởng!
Tiếng đồng đội gào lên, cô nhăn mặt nhìn đứa trẻ đang bám lấy mình
mếu máo, cả tiếng khóc của đứa bé tự nhiên cũng trở nên vang vọng đến
ngạt thở.
https://thuviensach.vn
Trên trời, bỗng nhiên một cơn sấm sét rẽ ngang bầu trời, rẽ ngang cả màn
đêm yên tĩnh.
Cơn đau truyền đến từ phía ngực phải làm Hoài An chau mày.
Trước mắt cô, đồng đội lao đến, gương mặt ai cũng thảng thốt tái đi.
Hoài An ngã ra sau.
Khung cảnh trước mắt cô, bỗng dưng nhòe đi, rồi bỗng dưng sáng bừng
lên một màu trắng toát.
Hóa ra, đây là thiên đường?
https://thuviensach.vn
NGÀY HOA LƯ NGƯỢC GIÓ
ViVu
www.dtv-ebook.com
2. Nơi Đâu?
Không, nơi đây không phải thiên đàng.
Dần dần trước mắt cô hiện ra màu của bầu trời, của những áng mây xanh
vô tận đang trôi. Xung quanh, cô cảm nhận được màu xanh của cỏ, của gió,
của thiên nhiên.
Tại sao, nơi đây dường như là thiên đàng, lại dường như không phải.
Đau đớn vẫn truyền từ ngực phải, càng ngày càng đau. Đau đến phát
khóc...
Rồi, trước mắt cô xuất hiện một người con trai với vẻ mặt hoảng hốt,
nhưng lại khiến người ta xao xuyến đến nao lòng.
Hoài An chỉ biết, những gì anh ta nói sau đó, cô không nghe được nữa.
_______
Hoài An mở mắt, mi mắt cô nặng trịch, chắc chắn đã hôn mê ba bốn
ngày rồi. Cô chau mày nhìn lên trần nhà với những cột gỗ kì lạ. Chẳng phải
đã hạ được bọn buôn người rồi sao? Bọn chúng còn bắt cô đến nơi này?
Vết thương từ ngực phải đau nhức, cô nhìn xuống người. Trên người cô
mặc một bộ đồ lụa màu lục, cổ áo bắt chéo như phim cổ trang
Cô gượng ngồi dậy, ngước mắt nhìn quanh. Cô không bị trói, có thể bọn
người này nghĩ cô bị thương nên không trói cô. Nhưng cũng thật lạ, nếu đã
bắt cô tại sao còn băng bó cho cô làm gì?
https://thuviensach.vn
Hoài An nghi hoặc nhìn xuống vết thương. Càng kì lạ, vết thương do đạn
và sau phẫu thuật làm gì nhẹ như vậy? Khoảng cách hắn đứng gần cô cũng
đủ để lấy mạng cô, làm sao có thể không đau đến chết đi sống lại được?
Trong đầu Hoài An dấy lên bao nhiêu là nghi ngờ, cô ngồi hẳn dậy, toan
bước xuống giường đã nhìn thấy một đôi hài để sẵn.
Cái quái gì đây?
Cánh cửa vội mở, một cô gái trẻ bước vào, vừa thấy cô tỉnh đã mếu máo.
-Tiểu thư, tiểu thư tỉnh lại rồi.
Tiểu..thư?
Hoài An chau mày nhìn cô gái đang hướng về phía mình. Cô giật phăng
tay khỏi tay cô ta, ngước cặp mắt phòng thủ sắc bén.
-Cô là ai?
-Tiểu thư không nhận ra em sao? Em là Ngọc, là nô tì của tiểu thư mà.
Cái gì mà tiểu thư, cái gì mà nô tì?
-Ông trời ơi là ông trời, tiểu thư vừa đến Đại Hoàng đã xảy ra chuyện rồi.
Em làm sao ăn nói với lão gia ở quê đây...
Hoài An thấy cô gái kia khóc thì lấy làm lúng túng. Cô vỗ vỗ vai cô ta.
-Được rồi đừng khóc nữa.
Lúc này Hoài An mới để ý. Cô gái này lạ thật, ăn mặc như mấy người
trong phim cô xem ở VTV3 hôm qua. Đầu tóc cũng khác với người khác
nữa.
-Nói cho tôi biết tôi đang ở đâu được không?
https://thuviensach.vn
Cô gái kia quệt tay ngang mắt rồi nói.
-Dạ ở đạo Đại Hoàng.
-Đạo...Đại Hoàng?
Là ở đâu? Địa danh này cô chưa từng nghe đến trong suốt nửa năm đến
Hà Nội. Vùng địa phương sao?
-Ai đưa tôi về đây thế?
-Dạ là Điện tiền tướng quân đưa người về.
Điện tiền...tướng quân? Đóng phim cổ trang sao? Hoài An bất giác nhìn
xuống cơ thể mình, lại chạy ra phía gương, nhìn chính bản thân mình phản
chiếu trên gương.
-Da dẻ này, không phải là cải lão hoàn đồng rồi đấy chứ!
Cô tự nhéo lên mặt mình, cũng không phải là mơ.
-Tiểu thư người sao vậy?
Hoài An quay sang cô gái tên Ngọc.
-Tôi tên là gì?
-Tiểu thư là Lý Hoài An, con của Lý tổng trấn trong đạo Châu Hoan.
Hoài An thấy trời đất như chao đảo. Lý? Cô họ Lý? Sao có thể? Lại còn
là con của tổng trấn gì đó? Cô rõ ràng là trẻ mồ côi, lớn lên ở cô nhi viện
kia mà!
Hoài An đủ thông minh để hiểu, cách nói này, cách ăn mặc này, đây
không phải là thời đại của cô nữa rồi, đây không phải là thế kỉ 21, cô không
còn là trưởng Đội trọng án Tổng cục an ninh Việt Nam nữa rồi.
https://thuviensach.vn
-Tiểu thư người không nhớ gì hết sao? Chẳng lẽ người bị thương nặng
đến nỗi đầu óc cũng bị tổn thương rồi?
-Tôi, năm nay bao nhiêu tuổi thế?
-Tiểu thư sinh năm Đinh Hợi, năm nay 16 tròn ạ.
Hoài An thất kinh nhìn gương đồng. 16 tuổi? Vậy là ông trời cho cô trẻ
lại sao? Ở thời hiện đại cô đã hai mươi sáu. Vậy là cô đã có cơ hội sống lại
những năm tháng thanh xuân mà cô đã dùng để ngày đêm ôn luyện để vào
học viện quân sự, và vùi cả thời gian đẹp nhất của người con gái để truy bắt
những tên tội phạm nguy hiểm, bảo vệ an ninh nước nhà.
-Cô nói, tôi bị thương. Vậy tại sao tôi bị thương?
Lúc này Ngọc mới cúi mặt.
-Dạ vì, vì tiểu thư muốn đi tìm, đi tìm Lý tướng quân.
Lý tướng quân? Đi tìm trai để rồi bị thương sao? Cô của quá khứ đã làm
gì thế này? Thật không hiểu nỗi!
-Lý tướng quân đó là ai?
Ngọc mếu máo ngồi xuống bên cô.
-Tiểu thư, đến Lý tướng quân người cũng không nhớ sao?
Cô lắc đầu. Chẳng lẽ là anh em. Người đó cũng họ Lý.
Ngọc gạt nước mắt.
-Chuyện này em nên để tiểu thư tự nhận ra thì hơn. Em không dám nói.
Lại còn úp mở!
https://thuviensach.vn
Hoài An thở dài, cô trước giờ ghét nhất cái gì không rõ ràng. Một cảnh
sát như cô trắng là trắng, đen là đen.
Cô bảo muốn ra ngoài. Ngọc liền ngăn cản vì bảo vết thương vẫn chưa
khỏi. Cô kiên quyết, đến một lúc thì Ngọc chịu thua, đành phải đem nước
cho cô rửa mặt rồi chải chuốt cho cô.
Hoài An khoác lên người một bộ váy voan rất dài, dài đến lết đất. Cô
trước giờ luôn gọn gàng, có ai đi truy lùng tội phạm mà mặc đồ vướng víu
thế này không? Thời đại này đã là thời nào rồi? Cách may mặc còn xưa cũ
thế này, vậy bây giờ là khoảng thời gian cách cô mấy trăm năm?
-Sao tiểu thư đi nhanh thế ạ?
Ngọc hì hộc đuổi theo. Hoài An đằng hắng rồi nhấc váy bước lên cầu.
-Ấy sao tiểu thư nhấc váy cao thế?
-Được rồi mà, không cần phải lo cho tôi nữa đâu. Cô cứ đi làm việc của
cô đi.
-Nhưng mà việc của em là đi theo tiểu thư mà...
Hoài An ngửa cổ hít một hơi thật sâu rồi cũng bước đi tiếp.
-Đây là đâu thế?
-Dạ, là phủ Quốc sư.
Quốc sư?
Quốc sư là quan, phải rồi.
-Bây giờ, là thời vua nào thế?
Ngọc trừng mắt ngạc nhiên, rồi nghiêng đầu lẩm bẩm.
https://thuviensach.vn
-Là năm vua Ứng Thiên ạ.
Năm vua Ứng Thiên là vua nào trời ạ!
-Vậy, tại sao tôi lại ở trong phủ Quốc sư?
-Chuyện này nói ra thì dài lắm ạ. Quốc sư và Lý thiền sư là tri kỉ, Lý
thiền sư lại là chú ruột của người.
Vậy rốt cuộc là ai? Thời đại này là thời đại nào? Và, cô bây giờ là ai?
Băng qua một khu vườn thoáng đãng với hòn giả sơn hùng vĩ, Hoài An
bất ngờ tìm ra một vườn cây bonsai đẹp như tranh vẽ. Chúng toàn là những
thân cây hình dáng hết sức kiều diễm, chắc hẳn chủ nhân của chúng đã bỏ
không ít công sức để chăm sóc.
Cô đi đến, chạm tay lên những thân cây uốn lượn mềm dẻo. Thật là kỳ
công, cả mảnh vườn này chắc phải lên đến gần trăm cây, cây nào cây nấy
đẹp như trong tiên cảnh.
-Cây này cũng là Quốc sư trồng sao?
-Vâng ạ, Quốc sư rất yêu cây cảnh, cũng thường xuyên đến đây chăm
cây. Đằng đó là tiểu đình, Quốc sư hay ngồi ở đó ngâm thơ đọc sách.
Người phong kiến cũng thật nhàn rỗi, có thời gian để đọc sách ngâm thơ
nữa kia.
Hoài An hiếu kì đi về phía tiểu đình kia.
Một làn gió thổi đến, khiến Hoài An túm lấy những lọn tóc mình tùy ý
tung bay. Nơi tiểu đình, một người thanh niên đang ngồi đọc sách. Cả
khung cảnh này tuyệt mỹ như một bức tranh thủy mặc, đẹp đến ngỡ ngàng.
Thì ra người xưa cũng vậy, cảnh xưa cũng vậy, mang đầy chất thơ.
https://thuviensach.vn
Người đó quay đầu nhìn cô. Hoài An ngỡ ngàng nhận ra gương mặt đã
xuất hiện trong tầm mắt trước lúc cô ngất đi. Gương mặt với những đường
nét sắc bén và anh tuấn đến ngỡ ngàng.
Người đó, hình như ánh mắt đang long lanh nhìn cô mừng rỡ, rồi y đặt
quyển sách xuống, như một ngọn gió lao đến bên cô.
Hoài An thấy chân mình như bị chôn chặt dưới đất, không thể né tránh
chàng trai lạ mặt đang tiến gần đến mình.
-Hoài An...
Giọng nói một người sao có thể mê hoặc đến thế? Cả hai mươi sáu năm
sống trên đời cô chưa từng nghe thấy một chất giọng nào ấm áp và quyến
rũ đến vậy. Là chất giọng miền Bắc ngọt ngào đến tan chảy.
Nhưng rồi cô lắc đầu, lùi lại một bước, ánh mắt xa lạ nhìn y.
Hình như trong mắt chàng thanh niên kia xuất hiện một màn đêm choáng
lấy, bàn tay y lơ lửng trong không trung, không dám nắm lấy tay cô.
Ngọc vội chạy lên, cúi đầu thưa.
-Tướng quân, tiểu thư từ khi tỉnh lại, đã không còn nhớ chuyện ngày xưa
nữa.
-Sao?
Chàng thanh niên kia thất thần đổ lên cô, ánh mắt y buồn bã khiến cả
người nhìn cũng tự dưng đau lòng. Hoài An vội nhăn mặt. Không được,
thời đại phong kiến xem mạng người rẻ rúng này, phải hết sức cẩn thận mới
được. Đây là ai, cô cũng còn chưa biết.
Nhưng Ngọc gọi người này là tướng quân. Chẳng lẽ là vị Lý tướng quân
mà cô của quá khứ đã đi tìm? Là anh trai của cô sao? Anh em có thể nhìn
https://thuviensach.vn
nhau bằng ánh mắt tình tứ bi ai thế này ư?
-Nàng không nhớ ta sao?
Hoài An rùng mình. Chàng trai này vừa gọi cô là nàng.
Ngọc thấy thế liền cúi đầu lui đi. Hoài An bị bỏ lại một mình với người
đối diện, đâm ra khó xử. Cô thật sự không biết người này với cô của quá
khứ có quan hệ gì, cũng không biết phải nói những gì?
-Anh là...anh trai của tôi sao?
Thế giới dường như sụp đổ nơi đáy mắt y. Hoài An mím môi chặt. Y ôm
l
 





